Tiểu thuyết chính là một tấm gương di chuyển dọc theo con đường đời.
Chủ đề
Nghệ Thuật
169 danh ngôn trong chủ đề Nghệ Thuật
Sự phân biệt giữa thơ và tranh: tranh là thơ của người câm, thơ là tranh của người mù.
Ngôn ngữ là công cụ rất quan trọng với chúng ta, quan trọng giống như tuấn mã đối với kị sĩ vậy, tuấn mã giỏi thích hợp với kị sĩ, ngôn ngữ tốt đẹp nhất thích hợp với tư tưởng tốt đẹp nhất.
Tác phẩm văn học thường luôn báo trước cuộc sống. Họ hoàn toàn không phải bê nguyên si cuộc sống, mà thực hiện nhào nặn có mục đích.
Văn học là ánh sáng lý trí, nó giống như mặt trời, đôi khi có thể làm cho chúng ta nhìn thấy thứ mà chúng ta không thích.
Văn học có thể giống như ánh sáng, chỉ cần mọi người sử dụng một cách thích hợp, nó có thể xuyên thấu mọi thứ.
Tôi khuyên các bạn nên đọc truyện cổ tích…, thơ ngụ ngôn, các tuyển tập ca dao… Hãy đi sâu vào vẻ đẹp quyến rũ của ngôn ngữ bình dân, hãy đi sâu vào những câu hài hòa cân đối trong các bài ca, trong truyện cổ tích… Bạn sẽ thấy ở đó sư phong phú lạ thường của các hình tượng, sự giản dị của sức mạnh làm say đắm lòng người, vẻ đẹp tuyệt vời của những định nghĩa… Hãy đi sâu vào sáng tác của nhân dân, nó trong lành như nước nguồn ngọt ngào, tươi mát, róc rách từ khe núi chảy ra.
Một nhà thơ nhìn thế giới như người đàn ông nhìn người phụ nữ.
Cái đẹp là thứ duy nhất không bị thời gian làm tổn thương.
Một người có mỹ cảm thuần khiết có thể thưởng thức tự nhiên một cách vui vẻ, không hề tìm thấy khuyết điểm trong vẻ đẹp tự nhiên.
Cái đẹp sáng tạo chính là nghệ thuật.
Cái có thể đánh động tâm hồn nhất là cái đẹp. Trong tưởng tượng cái đẹp thẩm thấu một loại vui vẻ và thỏa mãn trong tâm hồn.
Nếu không có tài sản văn hóa – tri thức, văn hóa, nghệ thuật, âm nhạc cùng với mọi hình thức cái đẹp biểu hiện ra, cuộc sống sẽ trở nên đơn điệu, ích kỉ, từ đó đã mất đi hạnh phúc chân chính của con người.
Văn hóa – Văn nghệ cũng là một Mặt trận, các anh chị em văn nghệ sĩ chính là những chiến sĩ trên Mặt trận ấy !
Tiếng thổn thức của một trái tim đang yêu là một nhạc điệu du dương, thánh thót nhất trong các loại âm nhạc ở trần gian.
Âm nhạc là lương thực tinh thần của chúng ta chỉ sau tình yêu.
Lo buồn của học giả là hiếu thắng, lo buồn của nhà âm nhạc là ảo tưởng, lo buồn của quan hầu là giảo hoạt, lo buồn của người đàn bà là soi mói, lo buồn của người đang yêu là tập hợp của tất cả những thứ ấy.
Thơ không phải là một ý kiến suông. Nó là một ca khúc được cất lên từ miệng vết thương hoặc từ một nụ cười.
Luật thơ có một ma lực, nó thậm chí sẽ khiến chúng ta tin rằng chúng ta luôn có tình cảm cao thượng.
Ca sĩ có một cái bệnh: khi bạn bè tụ tập mời họ hát góp vui, họ luôn tìm cách từ chối, nhưng nếu không có ai mời họ hát, khi đó họ lại hát không ngừng.