Người tri túc (*) thì nghèo hèn cũng vui sướng, người không tri túc thì giàu sang cũng lo buồn. (*) tri túc: biết đủ.
Chủ đề
Nghèo Khó
36 danh ngôn trong chủ đề Nghèo Khó
Có người nói, “Chậc, tôi không thể quan tâm tới người khác. Nhiều nhất tôi chỉ có thể chăm sóc bản thân mình mà thôi”. À, thế thì bạn sẽ mãi luôn nghèo.
Có gì đó trong sự nghèo đói bốc mùi như cái chết.
Rất dễ để có nguyên tắc khi bạn giàu có. Quan trọng là phải có nguyên tắc khi bạn nghèo khổ.
Nếu bạn sinh ra nghèo hèn, đó không phải là lỗi của bạn. Nhưng nếu bạn chết trong nghèo hèn, đó là lỗi của bạn.
Trong tất cả những võ đoán phi lý của con người về con người, không gì vượt qua được những lời chỉ trích về thói quen của người nghèo đến từ những kẻ ở nhà đẹp, mặc đồ ấm, có ăn uống ngon lành.
Căn nguyên thường thấy nhất cho nỗi sợ tuổi già là viễn cảnh có thể nghèo túng.
Người nghèo không phải là người không có đồng xu nào. Người nghèo là người không có ước mơ.
Thật dễ để nói có người giàu và người nghèo, và vì vậy cần phải làm gì đó. Nhưng trong lịch sử luôn luôn có người giàu và người nghèo. Nếu người nghèo không nghèo như thế, ta vẫn gọi họ là người nghèo. Ý tôi là, bất cứ ai có ít hơn đều có thể được gọi là người nghèo. Ta luôn có 10% có ít nhất và 10% có nhiều nhất.
Khi còn nghèo đói, không có tự do thật sự.
Tất cả mọi thứ đều thuộc về tôi bởi vì tôi nghèo khó.
Chừng nào sự nghèo đói, sự bất công và sự bất bình đẳng trắng trợn còn tồn tại, không ai trong chúng ta có thể thực sự nghỉ ngơi.
Nếu bạn vẫn nghèo ở tuổi 35, bạn đáng như thế!
Kẻ giàu muốn rượu ngon, kẻ nghèo muốn nhiều rượu.
Nghèo đói là cha đẻ của cách mạng và tội ác.
Ba vấn đề lớn nhất của thế kỷ này; sự tha hóa của người đàn ông trong nghèo khổ, sự khuất phục của người phụ nữ bởi cơn đói, sự teo mòn của trẻ nhỏ vì bóng tối.
Sự nghèo đói đơn thuần không biến người ta thành kẻ thấp hèn; kẻ thấp hèn chỉ xuất hiện khi gắn kết vào nghèo đói là một khuynh hướng tư duy, sự phẫn nộ trong nội tâm hướng tới người giàu, hướng tới xã hội, hướng tới những người cai trị.
Không, không giàu có. Tôi là người nghèo có tiền, hoàn toàn không giống nhau.
Một cái bụng đói không thể lắng nghe.
Ở bất cứ đất nước nào mà tài năng và đức hạnh không có sự tiến bộ, tiền bạc sẽ là thần thánh. Người dân hoặc có tiền hoặc khiến người khác tin rằng mình có tiền. Sự giàu sang sẽ là đức hạnh cao quý nhất, nghèo khó là sự xấu xa thấp hèn nhất. Người có tiền sẽ thể hiện điều đó theo mọi cách có thể. Nếu sự phô trương đó không vượt qua tài sản của họ, mọi thứ vẫn ổn. Nhưng nếu sự phô trương đó vượt qua tài sản của họ, họ sẽ hủy diệt chính mình. Trong đất nước ấy, những cơ đồ lớn nhất sẽ biến mất trong nháy mắt. Người không có tiền sẽ tự hủy diệt mình trong nỗ lực tuyệt vọng để che dấu sự nghèo khó. Đó cũng là một sự sung túc: dấu hiệu giàu sang bên ngoài cho số ít, mặt nạ che sự nghèo khó cho số đông, và nguồn tha hóa cho tất cả.