Nhớ, cũng như mấy bản nhạc sầu thảm đang nghe. Chẳng vui vẻ gì, nhưng lúc đó hợp tâm trạng. Cũng có lúc nhớ lên cao rồi nhớ xuống thấp, có khi nhớ lặp lại hoài như điệp khúc, có lúc nhớ đột ngột ngưng, làm nhớ chơi vơi. Mà càng buồn, lại càng chọn nhạc sầu thảm để nghe và nhớ lại càng thêm nhớ.
Chủ đề
Nỗi Nhớ
27 danh ngôn trong chủ đề Nỗi Nhớ
Một mình sẽ không cô đơn, nhớ nhung một người mới thật sự cô đơn.
Loại nhớ nhung tồi tệ nhất là khi ngồi cạnh đối phương mà biết rằng mình sẽ không bao giờ có được đối phương.
Có những nỗi nhớ bạn chỉ có thể giấu đi, vì một khi bạn nói ra, lòng tự tôn sẽ không còn nữa.
Có rất nhiều điều tôi không chắc chắn trong cuộc đời, nhưng tuyệt đối chắc chắn vào giây phút này, tất cả những gì tôi biết là tôi nhớ em.
Ở nơi nào đó có người sẽ mơ về nụ cười của bạn và nhận thấy vì bạn cuộc sống mới có ý nghĩa, và vì vậy khi bạn thấy cô đơn hãy nhớ rằng đấy là sự thật, có người ở nơi nào đó đang nghĩ về bạn.
Nếu khóc được, hãy cứ khóc. Vì ít ra nỗi đau cũng còn có chỗ nương nhờ rồi rơi xuống đất vỡ tan, hơn là phải cứ chất chứa trong lòng… Nếu thấy nhớ, thì cứ nhớ cho bằng hết. Vì lúc tìm quên là lòng lại càng nhớ nhung da diết, nên thôi đành dặn lòng cứ cố nhớ để tìm quên…
Anh hơi nhớ em một chút, anh đoán em có thể nói là... một chút quá nhiều, một chút quá thường xuyên, thêm một chút mỗi ngày.
Anh đứng trên mặt trăng, chẳng còn gì để làm, nhìn thiên đường cô độc, nhưng anh thà ở bên em.
Tình yêu là khi bạn rơi lệ và vẫn muốn anh, là khi anh lờ bạn đi và bạn vẫn yêu anh, là khi anh yêu người con gái khác nhưng bạn vẫn cười và bảo em mừng cho anh, khi mà tất cả những gì bạn thực sự muốn làm là khóc.
Nhớ một người là cách trái tim nhắc nhở rằng bạn yêu người ấy.
Nếu anh chưa từng gặp em, anh sẽ không thích em Nếu anh chưa từng thích em, anh sẽ không yêu em Nếu anh chưa từng yêu em, anh sẽ không nhớ em Nhưng anh đã yêu, đang yêu và sẽ mãi mãi luôn yêu em
– Bây giờ tôi phát hiện ra, tình cảm mà không còn phải nhung nhớ, thì không còn gọi là tình cảm nữa rồi. – Hơi khó hiểu. – Nhớ nhung là dùng đầu để nghĩ, còn ở bên nhau là dùng mắt để nhìn. Có lẽ tình cảm của sự nhung nhớ luôn đẹp hơn. – Tại sao? – Bởi vì đầu óc thì dễ dàng lãng mạn hoá, còn mắt nhìn thì chỉ có thể phản ánh hiện thực mà thôi.
Có một loại nhớ, như thiết như tha, như mài như ma, mãi không thể quên đuợc.
Tưởng niệm ai đó thật sự là một chuyện rất bi thương, nhất là khi biết rằng mình có lẽ sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại người đó nữa.
Có những lúc bạn nhớ da diết ai đó, nhưng bạn sẽ không gọi điện cho người ấy. Gọi điện cho người ấy, không biết phải nói như thế nào, chi bằng không gọi vẫn hơn. Nhớ một người, không nhất thiết cứ phải nghe thấy giọng nói người đó. Nghe được giọng nói người đó, có thể lại là một chuyện khác. Mọi thứ trong tưởng tượng, thường bao giờ cũng đẹp hơn một chút so với hiện thực. Người ở trong nỗi nhớ nhung đó, cũng sẽ ấm áp hơn người ấy ở ngoài đời. Nỗi nhớ dường như là một thứ gì đó thật xa xôi, nhưng có những lúc lại gần gũi hơn cả so với hiện thực. Nỗi nhớ rất gần, bên kia đầu dây điện thoại dường như lại rất xa, chi bằng không gọi điện thoại vẫn hơn.
Nhớ nhung không phải để níu chân hay làm lòng bỗng dưng chùng lại, chỉ để dặn dò hiện tại rằng hãy sống xứng đáng với quãng thời gian đã qua.
Con người là như vậy, khi tấm lòng trong như nước, không nhớ không thương, dù có phiêu dạt như bèo nước cũng chẳng sao. Nhưng một khi trong lòng đã có mong nhớ, khắp nơi sẽ đều là ràng buộc.
Ở một mình không cô đơn, nhớ ai đó mới cô đơn.
Nhớ nhau, ngóng nhau, mà không được ở bên nhau, đa tình khổ hơn vô tình biết bao nhiêu, ruột sầu nát tan từng đoạn, viết thư hồi tưởng lúc bên ai, lệ rơi nhòa chữ trên giấy lụa, hành lang quanh co sâu thẳm, chờ mong lúc gặp lại người.