Chủ đề

Phẩm Cách

33 danh ngôn trong chủ đề này ← Tất cả chủ đề

33 danh ngôn trong chủ đề Phẩm Cách

01
Có hai loại kiêu hãnh, tốt và cấu. ‘Kiêu hãnh tốt’ đại diện cho phẩm giá và và sự tự tôn trọng bản thân. ‘Kiêu hãnh xấu’ là tội lỗi chết người khi coi mình ưu việt, thứ tội lỗi bốc mùi tự phụ và kiêu ngạo.
02
Ta phải lập lựa chọn – mỗi ngày – để sống làm minh họa cho sự thật, lòng kính trọng, và sự thanh nhã mà ta muốn thấy ở thế gian này.
04
Ta phải lập lựa chọn - mỗi ngày - để sống làm minh họa cho sự thật, lòng kính trọng, và sự thanh nhã mà ta muốn thấy ở thế gian này.
08
Cách có cách của phẩm cách, có cách của thể. Thể cách nhất định ở khuôn khổ. Phẩm cách tự nhiên ở sự cao đẹp. Phẩm cách cao tuy áo tơi nón lá mà vẫn như đứng trên muôn đỉnh núi cúi nhìn thấy hết thảy. Phẩm cách thấp thì tuy đi hia cầm hốt đi giữa hồng trần mà cũng chỉ đủ để lòe bịp người thấp kém mà thôi. Cho nên cái cách của thể cách và cái cách của phẩm cách không thể lẫn vào nhau được.
11
Cũng giống như hoa sen, chúng ta có khả năng vươn lên khỏi bùn lầy, nở hoa từ trong bóng tối và tỏa sáng vào thế gian.
14
Hãy cân nhắc về quyền lợi của người khác lên trên cảm xúc của bản thân, và cảm xúc của người khác lên trên quyền lợi của bản thân.
15
Người ta có thể khâm phục thiên tài, ghen tỵ người giàu sang, sợ hãi người quyền lực; nhưng chỉ người có phẩm giá mới đáng tin cậy.
16
Ta có tai, mắt, ta nghe, ta nhìn. Ta có tâm tư, ta suy, ta nghĩ. Đối với người xưa, có lúc ta thờ như thầy, có lúc ta kính như bạn, cũng có lúc ta kình địch không chịu. Ta theo lý, nhất quyết không làm tôi tớ cổ nhân.
18
Có hai loại kiêu hãnh, tốt và cấu. 'Kiêu hãnh tốt' đại diện cho phẩm giá và và sự tự tôn trọng bản thân. 'Kiêu hãnh xấu' là tội lỗi chết người khi coi mình ưu việt, thứ tội lỗi bốc mùi tự phụ và kiêu ngạo.
20
Làm người không thể không phân biệt giữa nhu mì và nhu nhược, giữa cương cường và cường bạo, giữa kiệm ước và biển lận, giữa trung hậu và hôn ngu, giữa sáng suốt và khắc bạc, giữa tự trọng và tự đại, giữa tự khiêm và tự tiện, mấy cái đó hình như giống nhau mà thực khác nhau; còn làm thơ thì không thể không phân biệt giữa bình đạm và khô khan, giữa tân kỳ và tiêm xảo, giữa mộc mạc và vụng về, giữa cường kiện và thô bạo, giữa hòa lệ và khinh phù, giữa thanh tú và mỏng manh, giữa trọng hậu và cứng đờ, giữa tung hoành và tạp loạn, mấy cái đó cũng hình như giống nhau mà kỳ thực khác nhau, sai một ly đi một dặm.