Ký ức của con người dựng lên Vườn địa đàng riêng trong nó.
J
Nguồn trích dẫn
Jorge Luis Borges
Giới thiệu
33 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Bất cứ cuộc đời nào, dù dài lâu hay phức tạp ra sao, thực chất chỉ bao gồm một khoảng khắc duy nhất – khoảng khắc khi con người cuối cùng hiểu được mình thực sự là ai.
Đừng nói trừ phi bạn có thể cải thiện sự im lặng.
Bất cứ cuộc đời nào, dù dài lâu hay phức tạp ra sao, thực chất chỉ bao gồm một khoảng khắc duy nhất - khoảng khắc khi con người cuối cùng hiểu được mình thực sự là ai.
Con kỳ lân, bởi vì sự lạ thường của nó, sẽ đi qua mà không bị chú ý. Đôi mắt của chúng ta chỉ thấy điều chúng quen nhìn thấy.
Có một thời khắc vào buổi chiều khi mà cánh đồng định lên tiếng nói gì đó. Nó chẳng bao giờ nói, hoặc nó nói rất nhiều, hoặc chúng ta hiểu nói và nó không thể dịch được cũng như âm nhạc.
Sự bất khả thi trong việc nhìn thấu suốt mẫu hình của vũ trụ không thể ngăn được chúng ta dựng lên những mẫu hình của con người, dù chúng ta hiểu rõ chúng không phải là vĩnh viễn.
Không cần thiết phải xây lên một mê cung khi toàn bộ vũ trụ đã là mê cung.
Trí tuệ không liên quan gì mấy đến thi ca. Thi ca bắt nguồn từ điều gì đó sâu hơn; vượt qua trí tuệ. Nó thậm trí không thể gắn cho sự thông thái. Nó là chính nó; nó có bản tính của riêng mình. Không thể định nghĩa.
Hãy trồng khu vườn của chính mình và trang hoàng tâm hồn của chính mình, thay vì đợi ai đó mang hoa đến.
Từ điểm yếu của tôi, tôi tìm ra sức mạnh không bao giờ rời bỏ mình.
Thần thoại xuất hiện ở điểm bắt đầu của văn học, và cũng ở điểm cuối.
Mỗi cuốn tiểu thuyết là một miền tư tưởng đan vào trong vương quốc hiện thực.
Tôi không thể đi qua vùng ngoại ô trong sự cô độc của đêm khuya mà không nghĩ rằng đêm làm chúng ta hài lòng vì cũng giống như ký ức của chúng ta, nó giấu đi những chi tiết vô ích.
Ký ức của con người dựng lên Vườn địa đàng riêng trong nó.
Chết vì một tôn giáo dễ dàng hơn sống tuyệt đối theo tôn giáo đó.
Liệu có ai trong chúng ta chưa bao giờ từng cảm thấy, khi đang bước đi trong ánh hoàng hôn hay khi viết xuống một ngày tháng trong quá khứ, rằng mình đã mất đi điều gì đó vô cùng?
Sự cô đơn không làm tôi lo lắng; cuộc đời đã đủ khó khăn khi đối phó với bản thân và những thói quen của bản thân.
Sự nghi ngờ là một trong những cái tên của trí tuệ.
Thời gian là con sông cuốn trôi tôi, nhưng tôi là con sông ấy; thời gian là con hổ hủy diệt tôi, nhưng tôi là con hổ ấy; thời gian là ngọn lửa nuốt trọn tôi, nhưng tôi là ngọn lửa ấy.