← Danh sách nguồn trích dẫn

Nguồn trích dẫn

Marcus Tullius Cicero

Giới thiệu
107 câu danh ngôn

Danh ngôn

Danh ngôn

107 câu
01
Đừng tin tưởng ai trừ phi đã cùng anh ta ăn nhiều muối (*). (*): trải qua nhiều hoạn nạn.
03
Cuộc đời mà tự nhiên cho ta ngắn lắm; nhưng ký ức về một cuộc đời sống tốt lại là vĩnh cửu.
04
Hãy sống làm người can đảm; và nếu số phận đầy thù địch, hãy đối mặt những cú đánh của nó với trái tim can trường.
05
Các chính trị gia không được sinh ra, mà được thải ra.
06
Ký ức là kho bạc và là người bảo vệ cho mọi thứ.
07
Cái ác nào cũng dễ bóp nghẹt khi còn là mầm non, và khi nó lớn lên, nó trở nên hùng mạnh.
10
Đừng tin tưởng ai trừ phi đã cùng anh ta ăn nhiều muối (*). (*): trải qua nhiều hoạn nạn.
11
Chúng ta không được cho cuộc sống dài lâu; vậy nên chúng ta hãy làm điều gì đó để chứng minh mình đã từng sống.
13
Thật khốn khổ cho một đất nước không có anh hùng, nhưng còn khốn khổ hơn cho một đất nước có anh hùng, nhưng không ghi nhớ và vinh danh họ.
16
Một quốc gia có thể chịu đựng được những thành viên ngu xuẩn, và thậm chí cả những kẻ tham vọng. Nhưng nó không thể chịu nổi sự phản bội từ bên trong. Kẻ thù trước cổng ít ghê gớm hơn, bởi hắn đường hoàng giương cờ và ta biết hắn. Nhưng kẻ phản bội tự do di chuyển giữa những người đằng sau cánh cổng, tiếng thì thầm quỷ quyệt của hắn xì xầm trong các ngõ hẻm, vang lên ngay trong những hội trường chính phủ.
17
Sự khác biệt rõ ràng nhất giữa con người và động vật nằm ở điều này: con vật, bởi hầu như được thúc đẩy bởi các giác quan và không có nhiều nhận thức về quá khứ hay tương lai, chỉ sống trong hiện tại. Nhưng con người, bởi anh ta được trao cho lý trí giúp anh ta có thể lĩnh hội được các mối quan hệ, nhìn thấy được căn nguyên của vạn vật, hiểu được tính chất tương hỗ của nguyên nhân và hệ quả, tạo ra sự so sánh, dễ dàng có cái nhìn chung về con đường cả đời mình, và có sự chuẩn bị cần thiết cho cuộc hành trình đó.
18
Tôi chẳng bao giờ thán phục của cải của người khác đến mức bất mãn với của bản thân.
20
Trên đời có một luật lệ, không phải được viết trong các văn bản mà được sản sinh trong trái tim chúng ta; một luật lệ đến với ta không phải qua đào tạo, phong tục, hay đọc sách, mà bắt nguồn, hấp thụ và nhận được từ chính tự nhiên; một luật lệ đến với ta không phải qua lý thuyết mà nhờ thực hành, không cần hướng dẫn mà nhờ trực giác bẩm sinh. Tôi muốn nói luật lệ đó là, nếu cuộc sống của ta chịu nguy hiểm từ các âm mưu, từ bạo lực, từ cướp bóc vũ trang hay từ kẻ thù, mọi phương thức tự bảo vệ bản thân đều đúng về mặt đạo đức.