Tôi
ích kỷ
, thiếu kiên nhẫn và hơi bất cẩn. Tôi hay mắc lỗi, thiếu kiểm soát và có lúc không kiềm chế được mình. Nhưng nếu bạn không thể chấp nhận những thói xấu đó và coi đó là những thứ xấu xa thì đừng quan tâm đến điểm tốt của tôi.
Phàm là người phụ nữ làm mẹ, vĩ đại bao nhiêu thì
ích kỷ
bấy nhiêu, tại sao? Bảo bọc con chứ sao! Để bảo vệ thế hệ sau của mình, bọn họ sẽ trở nên trải đời hơn cả nam giới, nói cách khác chính là càng ngày càng trở nên trần tục, cũng chỉ có như vậy mới có thể một mình gánh vác ngoài xã hội. Chỉ cần xuất hiện một chút xíu nguy cơ, họ sẽ nhe nanh, múa vuốt, gào thét, kêu la, sự dịu dàng nhu mì trước đây hoàn toàn tan biến, từ đó sẽ càng ngày càng trở nên trung tính, đây chính là phần ‘con’ của con người, bởi vì họ phải đảm bảo sự duy trì nòi giống.
Tôi đã học được rằng… Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu chúng ta biết đặt tình bạn lên trên cái tôi
ích kỷ
, biết khiêm tốn thay cho tự mãn, biết lắng nghe thay vì chỉ ban phát lời khuyên.
Dưới sự hun đúc của tình yêu vĩnh hằng, người
ích kỷ
có thể biến thành khảng khái, người nhát gan biến thành dũng cảm, người đàn bà hư đốn biến thành trinh phụ nhẫn nhục và cần kiệm.
Every day I live I am more convinced that the waste of life lies in the love we have not given, the powers we have not used, the selfish prudence that will risk nothing and which, shirking pain, misses happiness as well. Cứ mỗi ngày tôi lại càng tin rằng sự lãng phí cuộc đời nằm trong những tình cảm chúng ta không cho đi, sức mạnh chúng ta không sử dụng, sự thận trọng
ích kỷ
không dám mạo hiểm điều gì và lẩn tránh nỗi đau, cũng đồng thời để lỡ hạnh phúc.
Có thể có tình bạn mà không có tình yêu, nhưng tình yêu mà không có tình bạn, tình đồng chí và những mối quan tâm chung thì sẽ trở thành tình yêu nhỏ nhen. Đó không phải là tình yêu mà chỉ là sự thỏa mãn thói
ích kỷ
, một sự trống rỗng hào nhoáng.
Chia tay xong, hãy học cách yêu thương bản thân.
Ích kỷ
cũng được, chẳng sao cả, miễn sao sự
ích kỷ
đó chẳng làm hại đến ai. Đọc nhiều sách, học một môn nào đó, du lịch để nhìn ngắm và cảm nhận.
Không phải vì sự thật quá khó nhìn thấy mà chúng ta phạm lỗi... chúng ta phạm lỗi vì con đường dễ dàng và thoải mãi nhất với mình là tìm kiếm sự sáng suốt ở nơi phù hợp với cảm xúc của mình - đặc biệt là những cảm xúc
ích kỷ
.
Dễ thực hiện nghĩa vụ với người khác hơn là với bản thân. Nếu bạn thực hiện nghĩa vụ với người khác, bạn được coi là đáng tin cậy. Nếu bạn thực hiện nghĩa vụ với bản thân, bạn bị coi là
ích kỷ
.
Sự
ích kỷ
phải được phát hiện và hiểu rõ trước khi có thể loại bỏ nó. Nó không thể tự loại bỏ mình, nó cũng sẽ không tự trôi qua. Bóng tối chỉ biến mất khi có ánh sáng xuất hiện; sự dốt nát chỉ được xua tan bởi Tri thức; và sự
ích kỷ
chỉ được xua tan bởi Yêu thương.
Để thành công bạn phải
ích kỷ
, nếu không bạn sẽ không bao giờ đến được đó. Và một khi bạn lên tới mức cao nhất của mình, bạn phải cởi xuống sự
ích kỷ
. Hãy để người khác với được tới bạn. Hãy có thể tiếp cận. Đừng cô lập bản thân.
Và như vậy, đây là chủ đề lớn cuối cùng mà chúng tôi tìm ra: rằng khi một nhóm người, dù nhỏ bé hay tầm thường tới đâu, sẵn sàng chết dần vì những ước mong
ích kỷ
của riêng mình, cuộc sống nảy sinh từ cái chết ấy là vô hạn, và tiếp tục ảnh hưởng tới những cuộc sống rất xa trong tương lai.