Đạo đức là gì, cô hỏi.
Là sự phán đoán để phân biệt giữa đúng và sai, tầm nhìn để nhận ra sự thật, và lòng can đảm để hành động theo nó, là sự cống hiến cho điều tốt đẹp, và sự nhất quán đứng về phía cái tốt dù phải trả giá thế nào đi nữa.
Knowledge in the head and virtue in the heart, time devoted to study or business, instead of show and pleasure, are the way to be useful and consequently happy. Tri thức trong đầu và đạo đức trong tim, thời gian cống hiến để nghiên cứu và lao động thay vì hình thức và lạc thú, đó là cách để trở nên hữu dụng, và nhờ vậy, có được hạnh phúc.
[7 điều chú ý khi nhìn nhận một người] 1. Nhìn vào bạn bè của anh ta, xem họ là những người như thế nào? 2. Nhìn vào cách anh ta tiêu tiền, tiêu tiền vào những việc gì? 3. Nhìn vào cách anh ta nói chuyện, để ý tâm tình lẫn cách nhìn nhận mọi sự việc. 4. Nhìn vào sở thích và đam mê của anh ta. 5. Để ý xem anh ta có tôn trọng người khác hay không? 6. Nhìn vào thái độ đối với chuyện nhỏ nhặt bình thường của anh ta. 7. Nhìn vào chuẩn mực đạo đức và sự thành thật của con người anh ta.
Không có đạo đức công dân, xã hội sẽ diệt vong; không có đạo đức cá nhân, sự sinh tồn của con người cũng mất đi giá trị. Vì vậy, đối với một thế giới tốt đẹp thì đạo đức công dân và đạo đức cá nhân đều cần thiết như nhau.
Happiness, whether in despotism or democracy, whether in slavery or liberty, can never be found without virtue. Hạnh phúc, cho dù dưới chế độ chuyên quyền hay dân chủ, cho dù trong sự nô lệ hay tự do, không bao giờ đạt được nếu ta không có đạo đức.
Let me give you a definition of ethics: It is good to maintain and further life it is bad to damage and destroy life. Tôi sẽ cho anh định nghĩa về đạo đức: Luôn tốt khi duy trì và nuôi dưỡng cuộc sống, luôn xấu khi gây thương tổn và phá hủy cuộc sống.