Không thể quan tâm nổi, vậy đừng quan tâm nữa.
Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa.
Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa.
Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.
Mỗi một lần tạm biệt đều có thể là lần cuối cùng gặp nhau. Mỗi một bóng dáng rời xa đầy bình yên đều có thể là hình ảnh cuối cùng trong câu chuyện của chúng ta.
Hai người có thể nói chuyện với nhau dưới một mái nhà trong nhiều năm trời nhưng chưa bao giờ thực sự “gặp được” nhau; trong khi hai người khác mới nói chuyện lần đầu đã trở thành bạn cố tri.
Tại sao chúng ta lại thích một người?
Có thể ban đầu là do ngưỡng mộ, sau đó dần dần bị hấp dẫn; cũng có thể là do mới gặp đã thấy hợp, rất muốn gần gũi hơn với người ấy. Tâm tình khi đó cũng thay đổi, bắt đầu trở nên thất thường, thi thoảng sẽ bất giác nhớ về người ấy, cảm thấy rất ngọt ngào, rồi thẫn thờ, cười ngây ngốc, bỗng muốn thay đổi bản thân mình…
Tôi đã học được rằng…
Người mà ta rất quan tâm, thậm chí cả cuộc đời thì lại có thể rời xa ta rất sớm. Người mà ta nghĩ sẽ vùi ta xuống đất đen khi hoạn nạn, nhưng chính họ lại là người nâng ta dậy khi ta vấp ngã.
Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể cùng ngồi chơi đu trước hiên nhà mà không nói nửa lời, và rồi bước đi mà cảm thấy như mình đã có cuộc hàn huyên thú vị nhất.
Em yêu anh theo nhiều cách và vì nhiều lý do… Vì không một ai khác có thể hiểu em như anh đã hiểu em… Vì anh tin vào những giấc mơ của em và quan tâm đến cảm xúc của em… Vì anh đã khiến em luôn mỉm cười và cười thật nhiều… Vì anh biết cách khơi gợi điều tốt đẹp nhất trong em… Em yêu anh theo nhiều cách, và nhiều lý do, nhưng trên tất cả là vì anh là người bạn tốt nhất của em.
Những điều bạn có thể nghe thấy,
Những điều bạn muốn tin,
Những điều không phải là sự thực,
Những điều người ta nói,
Chính những ĐIỀU NÀY khiến con người cảm thấy không được mong muốn.
Tôi đã học được rằng…
Chiếc áo không bao giờ có thể làm nên thầy tu. Ta không nên quá háo hức để khám phá bí mật vì nó có thể làm thay đổi cuộc đời ta mãi mãi. Dù hai người cùng nhìn vào một vật nhưng họ lại có thể thấy những điểm khác biệt rất lớn.
Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc, của cả cuộc đời.
Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.
Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối thương đâm gai vào mình.