Nếu có 3 chữ cái: H, R, T anh có thể thêm vào đó chữ E và A để có được chữ HEART. Nhưng anh cũng có thể thêm vào đó chữ U và nhận được từ HURT. Anh thà có em – U – và
chấp nhận
sự đau đớn – HURT – còn hơn có một trái tim – HEART – mà không có em.
Tôi ích kỷ, thiếu kiên nhẫn và hơi bất cẩn. Tôi hay mắc lỗi, thiếu kiểm soát và có lúc không kiềm chế được mình. Nhưng nếu bạn không thể
chấp nhận
những thói xấu đó và coi đó là những thứ xấu xa thì đừng quan tâm đến điểm tốt của tôi.
Người lãnh đạo nên là người nhìn xa trông rộng và có tầm nhìn tốt hơn nhân viên.
Người lãnh đạo nên có sự gai góc và kiên trì cao hơn, và có thể chịu đựng được những gì mà nhân viên không thể.
Người lãnh đạo nên có sức chịu đựng và khả năng
chấp nhận
thất bại cao hơn.
Vì vậy, phẩm chất của một người lãnh đạo tốt nằm ở tầm nhìn, sự ngoan cường và năng lực.
Cười là mạo hiểm tỏ ra ngu xuẩn.
Khóc là mạo hiểm tỏ ra ướt át.
Vươn tay ra là mạo hiểm bị liên lụy.
Thể hiện cảm xúc là mạo hiểm để lộ con người thực sự của mình.
Đặt ý tưởng và giấc mơ ra trước đám đông là mạo hiểm sẽ đánh mất chúng.
Yêu là mạo hiểm sẽ không được đáp lại.
Hy vọng là mạo hiểm đớn đau.
Thử là mạo hiểm thất bại.
Nhưng phải
chấp nhận
rủi ro, bởi mối nguy lớn nhất trong đời là chẳng dám mạo hiểm điều gì.
Rồi sẽ đến một ngày bạn thực sự yêu một người nào đó. Không phải là vì họ tốt, hay xấu, hay bất cứ lý do gì, đơn giản là vì bạn yêu họ. Không có nghĩa là bạn sẽ ở bên người ấy mãi mãi, không có nghĩa là hai người sẽ chẳng bao giờ tổn thương nhau, mà chỉ đơn giản là bạn yêu họ. Đôi khi bạn
chấp nhận
yêu họ, mặc kệ họ là ai hay không là ai đi chăng nữa. Và bạn biết họ cũng yêu bạn, cho dù bạn có là ai, hoặc không là ai cả…
Tôi luôn cho rằng, cứ im lặng làm tốt việc của mình thì sẽ không bao giờ gặp phải phiền phức. Thế nhưng nhiều khi, bạn không đi làm phiền người khác, người khác cũng sẽ đổ trách nhiệm lên đầu bạn. Bạn cho rằng cứ nhẫn nhịn để mọi việc trôi qua, thế nhưng người khác sẽ cho rằng bạn dễ bị bắt nạt. Hãy nhớ một điều, đừng nên làm một người tốt quá, làm một người biết nói “không” khi gặp chuyện bất bình, đừng bao giờ khiến bản thân phải tủi thân, cũng đừng khiến bản thân lúc nào cũng phải
chấp nhận
nhường nhịn người khác.
Quan điểm là món hàng rẻ nhất trên thế gian. Ai cũng có cả mớ quan điểm sẵn sàng nhồi nhét cho bất cứ ai sẽ
chấp nhận
chúng. Nếu bạn bị ảnh hưởng bởi các “quan điểm” khi bạn lập QUYẾT ĐỊNH, bạn sẽ không thành công trong bất cứ chuyện gì.
Niềm tin đòi hỏi sự can đảm, khả năng
chấp nhận
rủi ro, sự sẵn sàng
chấp nhận
nỗi đau và sự thất vọng. Bất cứ ai khăng khăng đòi hỏi sự an toàn và ổn định làm điều kiện chính của cuộc sống không thể có niềm tin; bất cứ ai cô lập chính mình trong vỏ bọc phòng thủ, với khoảng cách và tài sản sở hữu làm phương tiện an toàn, sẽ tự biến mình thành tù nhân. Yêu và được yêu, điều này cần lòng can đảm, lòng can đảm để phán đoán đem một số giá trị trở thành mối quan tâm sâu nhất – và thực hiện cú nhảy, đánh cược mọi thứ vào những giá trị này.
Khi cơn cuồng phong dữ dội thổi qua cuộc đời ta – và ta không thể ngăn cản nó – ta hãy
chấp nhận
điều không thể tránh. Rồi buộc mình bận rộn và nhặt những mảnh vỡ lên.
It’s much better for our friends for ourselves if we drop our expectations and illusions, and accept them all just the way they are. Thật tốt hơn cho bạn hữu và cho chính chúng ta, nếu ta bỏ hết các kỳ vọng và ảo tưởng và
chấp nhận
bạn hữu theo đúng con người của họ.
Gia đình không phải luôn luôn là những người cùng một dòng máu. Đó là những người hiện diện trong cuộc đời bạn mong muốn bạn ở lại trong cuộc đời họ; những người
chấp nhận
con người thật của bạn. Đó là những người sẵn sàng làm bất cứ điều gì để nhìn thấy nụ cười của bạn và yêu thương bạn cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa.
Lòng can đảm là gì? Lòng can đảm là sự sẵn lòng
chấp nhận
mạo hiểm sẽ thất bại… Tôi thấy chỉ có một mối nguy hiểm trong đời, và đó đúng thực là mối nguy hiểm lớn. Bạn có thể lập quá nhiều sự phòng ngừa.
“Đó là cái số”, câu cửa miệng của những trái tim yếu đuối! “Đó là cái số”, lời xin lỗi u ám cho mọi sai lầm! Kẻ mạnh và chân chính không
chấp nhận
số phận.
Mỗi lần tôi nghe một bài phát biểu chính trị hay đọc từ các lãnh đạo của chúng ta, tôi cảm thấy kinh khủng vì mình đã hàng năm trời không nghe được thứ gì nghe giống con người. Vẫn luôn là cũng những từ ngữ đó nói cùng những những lời dối trá đó. Và sự thật rằng người ta
chấp nhận
điều này, rằng sự giận dữ của nhân dân không hề hủy diệt những thằng hề rỗng tuếch đó, là bằng chứng khiến tôi thấy con người không coi trọng cách họ được cai trị; rằng họ đánh cuộc – phải, đánh cuộc – với một phần trọn vẹn của cuộc đời và thứ họ gọi là ‘lợi ích sống còn’.