Không thể quan tâm nổi, vậy đừng quan tâm nữa.
Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa.
Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa.
Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.
Tôi đã học được rằng…
Niềm vui trong việc có được sức mạnh chân chính để nâng đỡ người khác đứng dậy chứ không phải ở sức mạnh giả tạo để hạ người khác xuống.
Bạn có để ý rằng những người có tác động tới thế giới này cùng coi trọng và có chung một loại cảm giác gấp gáp?
Cho dù người ta muốn đạt được gì, dù trong thể thao, trong kinh doanh hay ngành nghề khác; những người nổi bật lên khỏi đám đông nuôi giữ cho mình cảm giác gấp gáp để phát triển tốt nhất con người của mình. Họ chọn không tách biệt khỏi điều họ muốn đạt được, và họ theo đuổi nó – bấp chấp người khác có suy nghĩ và nói gì, bởi cảm giác gấp gáp là một phần không thể thiếu trong họ.
Hạnh phúc đôi khi đến với tất cả chúng ta – Nhưng nỗi buồn nhiều khi không ai mời cũng đến – Và đôi lúc những giọt nước mắt phải rơi – Giữa tiếng cười giấu mặt.
Vì thế khi bạn bè mang nỗi buồn trên gương mặt – Và khó khăn quanh họ đang chồng chất – Thế giới sẽ là một nơi tốt đẹp hơn – Tất cả bởi vì bạn mỉm cười.
Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch
tính, nên hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha
thứ thật nhanh.
[Lời nói dối tốt nhất chính là hứa hẹn.]
Nếu một người nói yêu bạn, đợi anh ta tận tình chăm sóc bạn rồi hẳn tin.
Nếu một người hứa dẫn bạn đi đâu đó, đợi anh ta mua xong vé máy bay rồi hãy vui.
Nếu một người nói muốn cưới bạn, đợi anh ta cầm sẵn nhẫn quỳ gối cầu hôn rồi mới cảm động.
Chúng ta đã qua rồi cái thời yêu bằng tai, tình yêu không phải bằng lời nói là được. Trăm câu nói “Anh sẽ cho em” cũng không bằng một hành động “Em cầm lấy đi”. Ngàn cái tương lai tươi đẹp cũng không bằng một hiện tại ấm áp.
Tôi đã học được rằng…
Trên đời này, không phải ai cũng tốt và tử tế với ta, cho dù ta không động chạm đến họ. Cách tốt nhất là đừng nên để ý đến những kẻ muốn chứng kiến ta gục ngã . Hãy sống vì những người yêu quý ta.
Chúng ta trở nên lớn lao bởi những ước mơ. Tất cả các vĩ nhân đều là những người hay mơ mộng. Họ nhìn thấy sự việc trong làn sương mờ của một ngày mùa xuân hoặc trong ánh lửa hồng của một đêm dài mùa đông. Một số người trong chúng ta để những ước mơ tuyệt vời này chết đi, nhưng những người khác lại nuôi dưỡng và bảo vệ chúng; chăm sóc chúng qua những ngày xấu trời cho đến khi chúng mang lại cho họ ánh thái dương và ánh sáng, đó là điều luôn đến với những người hy vọng chân thành rằng những ước mơ của họ sẽ trở thành hiện thực.