Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen – người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhòa. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông. Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép số phận. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là một thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có tình bạn, tình yêu cũng chẳng còn quan trọng. Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho tình yêu. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua năm tháng dài rộng… Thế nên, đừng nói cuộc sống khô khan, đừng nói tuổi càng lớn, con người càng mất dần cảm xúc
lãng mạn
, chẳng phải vì những năm tháng hoa niên đẹp nhất, chúng ta đã đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho tình cảm, nhưng rồi số phận vẫn phải rẽ ngang đó sao?
Trong tình yêu, chúng ta nói nhiều đến
lãng mạn
, nồng nàn. Nhưng cái giữ ta lâu bền nhất với tình yêu và người yêu, thực ra lại là cảm giác an toàn. Có được cảm giác an toàn, chúng ta mới nghĩ được đến tương lai, đến đường dài, đến một mái nhà…
Thực ra rất nhiều người con gái không hề quan tâm bạn có nhiều tiền hay không, điều cô ấy quan tâm chỉ là bạn có nỗ lực phấn đấu để thay đổi hiện tại hay không; cô ấy không quan tâm trong cuộc sống liệu bạn có gặp nhiều khó khăn hay không, cô ấy chỉ quan tâm liệu bạn có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã; cô ấy không quan tâm bạn có
lãng mạn
hay không, điều cô ấy muốn là có thể cảm nhận được tình yêu của bạn mỗi ngày; cô ấy không để ý tình trạng hiện nay của bạn ra sao, cô ấy chỉ muốn biết liệu có thể nhìn thấy được tương lai của hai người hay không.
Có người nói rằng câu nói
lãng mạn
nhất trên thế giới này không phải là ‘Anh yêu em’, mà là ‘Ở bên nhau’, đó là lời hứa trọn đời trọn kiếp với người yêu.
Không loài hoa nào được nhiều người biết đến, có thể thấy khắp nơi như hoa hồng, không loài hoa nào chiếm một ngôi vị
lãng mạn
trong văn thơ, là biểu tượng của tình yêu và sự ngọt ngào tươi trẻ, của tình yêu và cái chết như hoa hồng. Không khu vườn nào được coi là hoàn hảo nếu thiếu vắng dù chỉ một bông hồng. Không có loài thực vật nào cần thiết cho con người hơn, nhiều công năng hơn, đa dạng hơn, dịu dàng hơn và cũng không có loài cây nào trông thật buồn rầu, thật dễ tính mà cũng thật thất thường như thế.
Luôn luôn! Đó là một từ đáng sợ. Nó khiến tôi run lên khi nghe thấy nó. Phụ nữ thích dùng nó. Họ làm hỏng mọi cuộc tình
lãng mạn
khi cố gắng biến cuộc tình thành vĩnh cửu. Nó cũng là một từ vô nghĩa nữa. Sự khác biệt duy nhất giữa đoạn tình chóng vánh và đam mê suốt đời là đoạn tình chóng vánh tồn tại dài hơn chút xíu.
Thế nào là người bạn đời? Là người không phải lúc kết hôn có đồng ý cưới bạn hay không mà là người dù biết bạn có nhiều khuyết điểm vẫn lựa chọn lấy bạn. Là người không cùng bạn mỗi buổi tối nắm tay nhau dạo phố mà là ở nhà đợi bạn về cùng ăn cơm. Là người không nói chuyện yêu đương
lãng mạn
như “Anh yêu em” hay “Em yêu anh” mà là cùng bạn trải qua cuộc sống bình thản trong vòng quay của cơm áo gạo tiền.
Trước khi kết hôn, yêu nhau say đắm. Chỉ mong cả đời được mãi bên nhau. Sau khi kết hôn, hoài nghi kiếp trước đã tự tạo nghiệt duyên. Trước khi kết hôn, mọi lời nói đều là lời yêu thương. Sau khi kết hôn, mọi lời nói đều là trách móc. Trước khi kết hôn, đối phương làm gì cũng thấy
lãng mạn
. Sau khi kết hôn, bạn đời làm gì cũng thấy lãng phí. Trước khi kết hôn, người đàn ông luôn nhìn phụ nữ. Sau khi kết hôn, người phụ nữ luôn nhìn đàn ông.
Rốt cuộc thì tất cả mọi người, hay nói đúng hơn, tất cả những ai cầm bút viết đều thích sống bên trong bản thân để có thể nói lên điều gì ở bên trong mình. Đó là vì sao người viết văn có hai đất nước, một là nơi họ thuộc về, và một là nơi họ thực sự sống. Đất nước thứ hai đầy
lãng mạn
, và tách rời khỏi họ, nó không có thực, nhưng nó thực sự ở đó.
– Bây giờ tôi phát hiện ra, tình cảm mà không còn phải nhung nhớ, thì không còn gọi là tình cảm nữa rồi. – Hơi khó hiểu. – Nhớ nhung là dùng đầu để nghĩ, còn ở bên nhau là dùng mắt để nhìn. Có lẽ tình cảm của sự nhung nhớ luôn đẹp hơn. – Tại sao? – Bởi vì đầu óc thì dễ dàng
lãng mạn
hoá, còn mắt nhìn thì chỉ có thể phản ánh hiện thực mà thôi.