Hãy làm điều đúng đắn. Sự đúng đắn có thể không thiết thực, nó có thể không mang đến
lợi ích
, nhưng nó sẽ làm thỏa mãn tâm hồn bạn. Nó trao cho bạn sự bảo vệ mà vệ sĩ không thể cho bạn. Vậy nên hãy sống cuộc đời mình mà bạn sẽ không hối tiếc những năm tháng bỏ ra cho những đức hạnh vô dụng, sự trì trệ và nhút nhát.
Hãy bước vào cuộc chiến. Hãy bước vào.
Đây là của bạn. Cuộc đời của bạn.
Thế giới của bạn.
Luật pháp và trật tự là một
lợi ích
xã hội. Tội ác và nỗi sợ hãi mà mối đe dọa tội ác gây ra có thể làm tê liệt cả cộng đồng, làm những người già cô đơn và dễ tổn thương không dám rời nhà, dọa sợ những người trẻ tuổi và nâng kẻ ức hiếp vênh váo hau háu khống chế đường phố lên khiến người ta kính sợ. Tôi ngờ rằng sẽ có nhiều sự ủng hộ và ít sự chỉ trích hơn là những nhà chính trị ngày nay tưởng tượng hướng đến sự chuyển dịch nguồn lực mạnh mẽ từ an sinh xã hội sang luật pháp và trật tự – chừng nào những lời khoa trương về việc cứng rắn với tội phạm được thực tế theo kịp.
Nhiệm vụ của thanh niên không phải là đòi hỏi Nước nhà đã cho mình những gì, mà phải tự hỏi mình đã làm gì cho Nước nhà? Mình phải làm thế nào cho ích lợi Nước nhà nhiều hơn? Mình đã vì
lợi ích
Nước nhà mà hy sinh phấn đấu đến chừng nào?
– Thang thuốc chữa bệnh quan liêu: + Phải đặt
lợi ích
dân chúng lên trên hết, trước hết. + Phải gần gũi dân, hiểu biết dân, học hỏi dân. + Phải thật thà thực hành phê bình và tự phê bình. + Phải làm kiểu mẫu: Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư.
Chế độ ta là chế độ dân chủ, tư tưởng phải được tự do. Tự do là thế nào? Đối với mọi vấn đề, mọi người tự do bày tỏ ý kiến của mình, góp phần tìm ra chân lý. Khi mọi người đã phát biểu ý kiến, đã tìm thấy chân lý, lúc đó quyền tự do tư tưởng hóa ra quyền tự do phục tùng chân lý. Chân lý là cái gì có lợi cho Tổ quốc, cho nhân dân. Cái gì trái với
lợi ích
của Tổ quốc, của nhân dân tức là không phải chân lý. Ra sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân – tức là phục tùng chân lý.
Một người cách mạng bao giờ cũng phải trung thành, hăng hái, xem
lợi ích
của Đảng và dân tộc quí hơn tính mệnh của mình. Bao giờ cũng quang minh, chính trực, ham cách sinh hoạt tập thể, luôn luôn săn sóc dân chúng, giữ gìn kỷ luật, chống lại “bệnh cá nhân”.
Nếu nhân dân không thể tin tưởng được chính quyền sẽ làm nhiệm vụ vốn là căn nguyên tồn tại của nó – bảo vệ và phát triển những
lợi ích
chung của nhân dân – mọi thứ khác đều đã mất.
Cuộc đời trôi qua mà không phục vụ cho những
lợi ích
và nhiệm vụ rộng lớn của xã hội thì không chính đáng. Ai không đáng quý trọng cuộc sống, người đó không xứng đáng được sống.
Mỗi lần tôi nghe một bài phát biểu chính trị hay đọc từ các lãnh đạo của chúng ta, tôi cảm thấy kinh khủng vì mình đã hàng năm trời không nghe được thứ gì nghe giống con người. Vẫn luôn là cũng những từ ngữ đó nói cùng những những lời dối trá đó. Và sự thật rằng người ta chấp nhận điều này, rằng sự giận dữ của nhân dân không hề hủy diệt những thằng hề rỗng tuếch đó, là bằng chứng khiến tôi thấy con người không coi trọng cách họ được cai trị; rằng họ đánh cuộc – phải, đánh cuộc – với một phần trọn vẹn của cuộc đời và thứ họ gọi là ‘
lợi ích
sống còn’.
Mục đích tu hành Không phải vì Để chúng ta không già Bất tử, bất cùng Mà là vì Để chúng ta càng thêm từ bi Càng có trí tuệ Càng đem
lợi ích
tới chúng sinh…
Khi bạn bỏ ra vài phút mỗi ngày để làm tâm trí mình tĩnh lặng, bạn sẽ phát hiện ra một
lợi ích
tốt đẹp: mỗi ngày của bạn, cuộc đời “bình thường” sẽ bắt đầu có vẻ phi thường hơn nhiều. Những điều nhỏ nhặt mà trước đó bạn không chú ý đến sẽ bắt đầu làm bạn hài lòng. Bạn sẽ dễ thỏa mãn hơn, và hạnh phúc hơn. Thay vì tập trung vào điều không tốt trong đời bạn, bạn sẽ thấy mình nghĩ và tận hưởng hơn những điều tốt đẹp trong đời. Thế giới không thay đổi, nhưng cách nhìn của bạn về thế giới sẽ thay đổi. Bạn sẽ bắt đầu chú ý đến những hành động tử tế và quan tâm nhỏ bé từ người khác thay vì chú ý đến sự tiêu cực và nỗi giận dữ.
TO LOVE is to find pleasure in the happiness of others. Thus the habit of loving someone is nothing other than BENEVOLENCE by which we want the good of others, not for the profit that we gain from it, but because it is agreeable to us in itself. Yêu là khi thấy sung sướng trước hạnh phúc của người khác. Vì vậy thói quen yêu một ai đó không là gì khác hơn ngoài lòng nhân hậu khiến chúng ta muốn điều tốt đẹp đến với người khác không vì
lợi ích
ta đạt được mà vì điều đó khiến ta thấy dễ chịu.
Mục đích tu hành Không phải vì Để chúng ta không già Bất tử, bất cùng Mà là vì Để chúng ta càng thêm từ bi Càng có trí tuệ Càng đem
lợi ích
tới chúng sinh...