Hạnh phúc đôi khi đến với tất cả chúng ta – Nhưng
nỗi buồn
nhiều khi không ai mời cũng đến – Và đôi lúc những giọt nước mắt phải rơi – Giữa tiếng cười giấu mặt.
Vì thế khi bạn bè mang
nỗi buồn
trên gương mặt – Và khó khăn quanh họ đang chồng chất – Thế giới sẽ là một nơi tốt đẹp hơn – Tất cả bởi vì bạn mỉm cười.
Suốt nhiều năm liền, tôi cứ ấp ủ niềm hi vọng về một buổi sáng tháng Sáu như thế, có một người xuất hiện và mang đến chút gì đó bé nhỏ thuộc về mình.Và cũng đã nhiều năm liền như thế.
Nỗi buồn
càng dài rộng bao la
Tin tốt lành duy nhất: bất hạnh làm giảm cân. Chưa có ai từng nêu lên cái chế độ đó, thế nhưng nó lại là chế độ hiệu quả nhất đấy! Trầm Uất Giúp Thanh Mảnh. Bạn đang thừa vài kí-lô? Ly dị đi, đem lòng yêu ai đó không yêu bạn đi, sống một mình đi và tha hồ nhấm nháp
nỗi buồn
của bạn suốt cả ngày đi. Cái phần trọng lượng thừa của bạn sẽ nhanh chóng tan biến giống như là tuyết dưới ánh mặt trời vậy. Bạn sẽ tìm lại được một thân hình mảnh khảnh mà sau này bạn có thể tận dụng nó – đấy là nếu bạn có thể thoát nạn.
Chúng ta không mất bất cứ gì trong một vũ trụ nơi ngay cả một giọt nước cũng không thể mất đi. Cuộc đời, và tình yêu, không bao giờ thay đổi, chỉ có trí nhớ của chúng ta về nó là suy tàn. Cảm giác mất mát là một ảo giác, nhưng
nỗi buồn
nó gây ra thì thật. Và điều này cũng thật: không có gì buồn hơn khi chúng ta không làm gì được để ngăn chận một trí nhớ tàn phai. Người ta không thể tự hứa sẽ không bao giờ quên, vì điều này cũng khó như xin trời cho tôi đừng bao giờ chết.
Tôi thường có những giấc mơ dài. Về một khoảng trời xanh màu lá. Nơi ấy bình yên nhưng cũng lặng lẽ lắm, hệt như những
nỗi buồn
, cứ trở đi trở lại, mãi không buông…
Hạnh phúc đôi khi đến với tất cả chúng ta – Nhưng
nỗi buồn
nhiều khi không ai mời cũng đến – Và đôi lúc những giọt nước mắt phải rơi – Giữa tiếng cười giấu mặt. Vì thế khi bạn bè mang
nỗi buồn
trên gương mặt – Và khó khăn quanh họ đang chồng chất – Thế giới sẽ là một nơi tốt đẹp hơn – Tất cả bởi vì bạn mỉm cười.
Tôi thấy rằng
nỗi buồn
phần lớn là những phút giây căng thẳng mà chúng ta thấy tê liệt vì không còn nghe được những cảm xúc kinh ngạc của mình đang sống. Bởi chúng ta đơn độc với sự hiện diện xa lạ đã bước vào mình; bởi mọi thứ ta tin tưởng và quen thuộc bị lấy mất trong chốc lát; bởi chúng ta đứng giữa sự dịch chuyển khiến ta không thể đứng yên. Vì thế mà khi
nỗi buồn
qua đi: sự hiện diện mới bên trong, sự hiện diện được bổ sung, đã bước vào tim ta, bước vào căn phòng sâu nhất và thậm chí không còn ở đó – đã ở trong máu ta rồi. Và ta không biết nó là gì. Ta có thể dễ dàng tin rằng không có điều gì xảy ra, và dù vậy ta đã thay đổi, như một ngôi nhà thay đổi vì khách đã bước vào. Chúng ta không thể nói ai đã đến, có lẽ sẽ không bao giờ biết được, nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy tương lai đã bước vào ta theo cách này để có thể thay đổi trong ta từ rất lâu trước khi nó xảy ra. Và vì thế điều quan trọng là chúng ta cần ở một mình và chú tâm khi buồn: bởi khoảng khắc tưởng chừng như không biến cố và bất động mà tương lai tiến vào ta gần với cuộc đời hơn bất cứ thời điểm ồn ào ngẫu nhiên nào mà nó xảy ra từ bên ngoài. Ta càng lặng yên, ta càng kiên nhẫn và rộng mở trong
nỗi buồn
của mình, sự hiện diện mới càng tiến vào trầm lặng và sâu lắng, và nó càng thuộc về ta và trở thành vận mệnh của ta nhiều hơn.
Con trai chọn cách im lặng cho những
nỗi buồn
, họ không khóc òa lên như con gái, cũng không dễ dàng bày tỏ tâm sự với ai. Khi bạn muốn lắng nghe, đừng cố gắng hỏi hết câu này đến câu khác, hãy im lặng ngồi cạnh, siết chặt bàn tay đang run rẩy trong niềm đau ấy, và chờ họ sẻ chia.
Đôi lúc, khi
nỗi buồn
dâng trào và sự xoa dịu của thời gian trở nên quá chậm chạp, một tâm hồn đau khổ có thể tìm kiếm niềm an ủi trong một điều gì đó hữu tình hơn.