Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực… nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu thương trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.
Hỡi ôi, thì ra lòng khinh, trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến nhân cách của người khác nhiều lắm. Nhiều người không biết gì là tự trọng, chỉ vì không được ai trọng cả. Làm nhục người khác là một cái rất diệu, để khiến người sinh đê tiện…
Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực... nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu thương trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.
Mong muốn phê bình giảm đi khi nhân cách được phát triển. Đặc điểm của một nhân cách tốt là không bao giờ chỉ trích và hiếm khi nhắc đến lỗi lầm của người khác. Một nhân cách mạnh mẽ không kháng cự cái xấu xa, mà dùng sức mạnh của mình để xây dựng điều tốt đẹp. Họ biết rằng khi ánh sáng rực rỡ, bóng tối sẽ tự biến mất.
Người ta giữ được sáu chữ “Thiên lý (1), Quốc pháp (2), Nhân tình (3)” thì suốt đời không có tội lỗi.
(1) Thiên lý: Lẽ phải tự nhiên ai cũng nên theo.
(2) Quốc pháp: Phép nước, điều nên theo, điều nên tránh.
(3) Nhân tình: Tính người hay, dở.
Có những người, có những việc, ta cứ vẫn luôn giữ 1 niềm tin mãnh liệt rằng họ luôn là phép tính hoàn hảo trong bài toán của mình, cho đến khi biết được những việc họ làm, những gì họ nghĩ khiến ta thật sự thất vọng mới biết được phép tính đấy đã sai ngay từ bước ban đầu.