Không ai trên thế gian này hoàn hảo.
Nếu bạn ghét bỏ con người vì sai lầm của họ,
Bạn sẽ cô độc trên thế gian này.
Vậy nên hãy
phán xét
ít đi và yêu thương nhiều hơn.
Bạn có thể là lý do vì sao người ta
Lại tin vào tình yêu thương vô điều kiện…
Hãy nói chuyện với những người lạ, nghe thêm nhiều câu chuyện khác nhau. Nhưng không phải để
phán xét
, để thấy mình cao cả tốt đẹp hơn người ta mà để học cách bao dung với mọi chuyện. Ai cũng có thể mất hết và lạc bước đôi lần. Bạn cũng vậy. Không có gì đảm bảo tương lai đâu nên đừng vội vã
Nghịch lý thường nằm ở chỗ, chúng ta cứ thường
phán xét
cuộc sống của người khác dựa trên quan điểm cá nhân, rồi lại loay hoay tìm cách sống sao cho hợp với đánh giá theo quan điểm của người khác.
Không ai trên thế gian này hoàn hảo. Nếu bạn ghét bỏ con người vì sai lầm của họ, Bạn sẽ cô độc trên thế gian này. Vậy nên hãy
phán xét
ít đi và yêu thương nhiều hơn. Bạn có thể là lý do vì sao người ta Lại tin vào tình yêu thương vô điều kiện…
Trước khi
phán xét
một người, hãy đi một dặm bằng giày của anh ta. Sau đó, ai thèm quan tâm nữa?… Anh ta cách xa một dặm rồi, và đôi giày đã là của bạn!
Đừng
phán xét
cuộc sống chỉ bởi một lúc khó khăn. Hãy kiên nhẫn vượt qua những lúc khốn khó và những lúc tươi đẹp hơn chắc chắn sẽ đến vào một lúc nào đó.
Chỉ có một vấn đề triết học thực sự nghiêm túc và đó là tự sát.
Phán xét
liệu cuộc đời có đáng sống hay không cũng giống như trả lời câu hỏi cơ bản của triết học. Tất cả những điều còn lại – thế giới có ba chiều hay không, trí óc có chín hay mười hai hạng mục – đều đi sau đó. Đó là những trò chơi; người ta đầu tiên phải trả lời đã.
Nếu những người khác không hiểu được hành vi của ta – thì sao nào? Việc họ đòi hỏi rằng ta chỉ được làm điều họ hiểu là một nỗ lực để sai khiến ta. Nếu điều này nghĩa là “phi xã hội” hay “vô lý” trong mắt họ, thì mặc kệ họ đi. Họ hầu như căm ghét tự do và lòng can đảm muốn làm chính mình của ta. Ta không nợ ai lời giải thích hay phân trần, chừng nào hành động của ta không làm tổn thương và không xâm phạm tới họ. Có bao nhiêu cuộc đời đã bị hủy hoại bởi đòi hỏi phải “giải thích” này, thứ ám chỉ rằng lời giải thích phải “được hiểu” hay nói cách khác, được thừa nhận. Cứ để hành động của bạn bị
phán xét
, và từ hành động, là ý định thực sự của bạn, nhưng hãy nhớ rằng con người tự do chỉ nợ lời giải thích đối với chính mình – với lý trí và lương tâm của mình – và số ít người có thể có lý do xác thực yêu cầu lời giải thích.
Một trong những phương thức tốt nhất được biết tới để vượt qua cảm giác tội lỗi là ngừng chê trách người khác trong suy nghĩ – ngừng
phán xét
họ – ngừng trách móc họ và căm ghét họ vì những sai lầm của họ. Bạn sẽ phát triển hình ảnh cái tôi tốt hơn và thích hợp hơn khi bạn bắt đầu cảm thấy những người khác đáng coi trọng hơn.
Mỗi chúng ta rồi đều sẽ có một ngày được
phán xét
vì chuẩn mực của cuộc đời ta, không phải mức sống của ta; bởi mức độ chúng ta cho đi – không phải vì mức độ giàu sang; bởi lòng tốt giản đơn – không phải bởi sự vĩ đại bề ngoài.
Đôi khi những người tốt bụng nhất mà bạn gặp trên người đầy hình xăm & đôi khi những người ưa
phán xét
cay nghiệt nhất mà bạn gặp đi tới nhà thờ hàng Chủ nhật.
Chỉ có một vấn đề triết học thực sự nghiêm túc và đó là tự sát.
Phán xét
liệu cuộc đời có đáng sống hay không cũng giống như trả lời câu hỏi cơ bản của triết học. Tất cả những điều còn lại - thế giới có ba chiều hay không, trí óc có chín hay mười hai hạng mục - đều đi sau đó. Đó là những trò chơi; người ta đầu tiên phải trả lời đã.
Có những điều lớn lao hơn trí tuệ của chúng ta, vượt qua công lý của chúng ta. Sự đúng và sai của điều này ta không thể nói được, và ta không có quyền
phán xét
.