Cách có cách của phẩm cách, có cách của thể. Thể cách nhất định ở khuôn khổ. Phẩm cách tự nhiên ở sự cao đẹp. Phẩm cách cao tuy áo tơi nón lá mà vẫn như đứng trên muôn đỉnh núi cúi nhìn thấy hết thảy. Phẩm cách thấp thì tuy đi hia cầm hốt đi giữa hồng trần mà cũng chỉ đủ để lòe bịp người thấp kém mà thôi. Cho nên cái cách của thể cách và cái cách của phẩm cách không thể lẫn vào nhau được.
Phẩm cách tốt là điều mà bạn phải tự làm ra cho bản thân mình. Bạn không thể thừa kế nó từ cha mẹ. Bạn không thể tạo ra nó nhờ có những ưu thế vượt trội. Nó không phải trời sinh, không đến từ sự giàu sang, tài năng hay địa vị. Nó là kết quả từ những hành động của chính bạn. Nó là phẩn thưởng đến từ việc sống theo những nguyên tắc tốt và có một cuộc đời đức hạnh và chính trực.
Tất cả phẩm cách của chúng ta nằm ở trong suy nghĩ. Đây là nền cơ bản mà ta phải dùng đề phát triển bản thân, chứ không phải không thời gian, thứ ta không biết phải làm thế nào để lấp đầy. Vậy nên hãy lấy việc suy nghĩ chính đáng làm nhiệm vụ: đây là nguyên tắc của đạo đức.
Đây là một nguyên tắc để nhớ trong tương lai, khi có chuyện gì đó khiến bạn cảm thấy cay đắng: đừng nói "Đúng là bất hạnh", mà nói "Chịu đựng chuyện này một cách có phẩm cách, đó là sự may mắn".
Có hai loại kiêu hãnh, tốt và cấu. ‘Kiêu hãnh tốt’ đại diện cho phẩm giá và và sự tự tôn trọng bản thân. ‘Kiêu hãnh xấu’ là tội lỗi chết người khi coi mình ưu việt, thứ tội lỗi bốc mùi tự phụ và kiêu ngạo.
Ta có tai, mắt, ta nghe, ta nhìn. Ta có tâm tư, ta suy, ta nghĩ. Đối với người xưa, có lúc ta thờ như thầy, có lúc ta kính như bạn, cũng có lúc ta kình địch không chịu. Ta theo lý, nhất quyết không làm tôi tớ cổ nhân.