Tình yêu là một thứ không thể miễn cưỡng được. Yêu là yêu, không yêu chính là không yêu, cho dù có mất bao nhiêu thời gian, sức lực, tiền tài, thậm chí là cả tính mạng, cũng chỉ là tự an ủi bản thân mà thôi, không thể cưỡng ép đối phương yêu thương ngươi.
Nếu không, cho dù ngươi có đạt được mục đích,
tình cảm
của đối phương hoặc là cảm kích, hoặc là áy náy, chứ không phải là tình yêu, khiến cho bản thân càng thêm đau lòng, không có được một tình yêu trọn vẹn!
Con gái luôn miệng nói chỉ cần ‘cảm giác’, nhưng thực chất trong lòng lại bao phủ bởi ‘cảm xúc’.
Đàn ông luôn miệng nói đến ‘cảm xúc’, nhưng thực tế lại chỉ công nhận ‘cảm giác’.
Thời gian làm phai nhạt
tình cảm
của đàn ông, nhưng lại khắc sâu
tình cảm
của phụ nữ.
Về chuyện tình yêu, đàn ông luôn bắt đầu sớm hơn phụ nữ một bước, phụ nữ lại kết thúc muộn hơn một bước.
Sẽ là một điều đáng buồn trong cuộc đời khi yêu một người mà không được đáp lại, nhưng còn đáng buồn hơn nếu như yêu một người mà không có can đảm cho người ấy biết
tình cảm
của bạn.
Tôi luôn nghĩ rằng yêu một người là
tình cảm
lớn lao nhất, nhưng tôi nhận ra rằng yêu một người bạn còn tuyệt vời hơn, ta mất người ta yêu nhưng không bao giờ mất những người bạn chân thật.
Một đôi giày, lúc mới mua, dính một chút bụi là ta liền cúi xuống lau sạch. Sau khi đi lâu rồi, dù bị người ta dẫm lên một cái thì ta cũng ít khi cúi xuống.
Con người đại khái cũng như vậy, cho dù là đối với sự vật hay đối với
tình cảm
. Lúc đầu, người ấy nhíu mày, ta cũng đau lòng; nhưng sau đó, khi người ấy rơi lệ, ta lại chẳng còn thấy lo lắng căng thẳng nữa.
Nhịn được cái tức một lúc
Tránh được mối lo trăm ngày
Muốn hòa thuận trên dưới
Nhẫn nhịn đứng hàng đầu
Cái khó của trăm nết
Nết nhẫn nhịn là cao
Cha con nhẫn nhịn nhau
Giữ vẹn toàn đạo lý
Vợ chồng nhẫn nhịn nhau
Con cái khỏi bơ vơ
Anh em nhẫn nhịn nhau
Gia đình thường yên ấm
Bạn bè nhẫn nhịn nhau
Tình cảm
chẳng phai mờ
Tự mình nhẫn nhịn được
Ai ai cũng mến yêu.
Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn, và mỗi khi có dịp (như đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ…), ta bỗng thấy nhói ran. Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…
Ngoại trừ người đó, tôi không muốn ai thương tôi cả.Ngoại trừ người đó, tất cả những thứ
tình cảm
khác đối với tôi thật vướng víu, thừa thải và phiền phức.
Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen – người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhòa. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông.
Tình cảm
không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép số phận. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là một thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có tình bạn, tình yêu cũng chẳng còn quan trọng. Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho tình yêu. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua năm tháng dài rộng… Thế nên, đừng nói cuộc sống khô khan, đừng nói tuổi càng lớn, con người càng mất dần cảm xúc lãng mạn, chẳng phải vì những năm tháng hoa niên đẹp nhất, chúng ta đã đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho
tình cảm
, nhưng rồi số phận vẫn phải rẽ ngang đó sao?
Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra rằng thời gian có thể thay đổi tất cả, con tim đổi thay,
tình cảm
cũng thay đổi, quãng thời gian vui buồn tươi đẹp bên người đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ mà thôi…
Chuyện
tình cảm
thật ra rất khó hiểu, rõ ràng là hai người xa lạ, nhưng đúng lúc gặp được nhau giữa biển người mênh mông, rồi yêu nhau, rồi không thể rời xa nhau, rồi học được cách viết hai chữ ‘hạnh phúc’ như thế nào.
“Cuộc đời này, ngắn thì ngắn mà
tình cảm
lại quá dài, tình yêu khiến cho vạn vật tươi đẹp diễm lệ, mà cũng khiến cho sự biệt ly đau đớn hơn hết thảy mọi thứ trên đời.
Vô tình gặp một người thương (đã cũ). Biết
tình cảm
không còn như trước nữa, mà những thứ hiện ra ngoài sức tưởng tượng của bản thân.Đường qua thì quen, mà người qua thì lạ.
Nếu không yêu thì đừng lựa chọn, còn đã yêu em rồi thì hãy kiên trì cùng em. Được ở bên nhau chính là duyên phận, anh đừng dễ dàng khiến người anh yêu phải chịu tổn thương rơi nước mắt. Trân trọng từng giây phút ở bên nhau, hồi ức đẹp đẽ nên được dành cho niềm vui và nụ cười. Bất luận gặp phải chuyện gì, anh đừng dễ dàng nói ra câu không còn yêu em nữa, đừng dễ dàng buông tay với đoạn
tình cảm
này của em. Bởi vì người con gái anh gặp ở trạm kế tiếp, có thể vĩnh viễn sẽ không tốt bằng em.
Viên mãn nhất trong
tình cảm
không phải là nắm giữ được bàn tay của một người nhất nhất không rời, mà là khi trải qua bao nhiêu mất mát đổi thay, họ vẫn về để nắm lấy tay bạn…
Trong tình yêu 2 người cũng phải khác biệt, có chút xung đột thì mới lâu dài được.Một người thích ăn đầu gà còn người kia thích phao câu gà thì 2 người hợp lại mới ăn hết 1 con gà, chứ mấy em nghĩ thử coi 2 người cùng thích ăn đầu gà thì ai ăn ai nhịn?? Không khéo giành giật gây sứt mẻ
tình cảm
thì tai hại chết luôn mà vẫn không ăn hết con gà…
Hai người vì sao lại tranh cãi, vĩnh viễn không phải vì không còn
tình cảm
với nhau, mà là
tình cảm
quá đỗi sâu đậm. Khi hai người yêu thương nhau, một chút mâu thuẫn thôi cũng khiến đối phương tổn thương rất nhiều. Bởi vì coi trọng đối phương, vậy nên mới không thể buông tay được. Thực ra, như vậy quả rất đáng tiếc. Nếu như không yêu, chia tay thì thôi, chẳng hề gì. Nhưng vì có
tình cảm
, vậy nên hãy rộng lòng và nhẫn nhịn nhau một chút. Tình yêu một đời không phải là không bao giờ tranh cãi, mà là không bao giờ buông tay. Bởi vì yêu nên mới kiên trì ở bên nhau.
Can đảm để yêu không đơn thuần chỉ là sự can đảm để thổ lộ
tình cảm
với một ai đó, mà còn là sự can đảm để nhận ra rằng người ấy không thuộc về mình, và hãy can đảm buông tay để người ấy ra đi…
Khi bạn thực sự quan tâm đến ai đó, lỗi lầm của họ sẽ không bao giờ có thể thay đổi được
tình cảm
của bạn. Bởi chỉ lý trí là nổi giận, còn trái tim mãi mãi giữ những nhịp yêu thương.
Con gái luôn miệng nói chỉ cần ‘cảm giác’, nhưng thực chất trong lòng lại bao phủ bởi ‘cảm xúc’. Đàn ông luôn miệng nói đến ‘cảm xúc’, nhưng thực tế lại chỉ công nhận ‘cảm giác’. Thời gian làm phai nhạt
tình cảm
của đàn ông, nhưng lại khắc sâu
tình cảm
của phụ nữ. Về chuyện tình yêu, đàn ông luôn bắt đầu sớm hơn phụ nữ một bước, phụ nữ lại kết thúc muộn hơn một bước.