Vì sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ, khi khóc, khi
tưởng tượng
, khi hôn nhau, khi nguyện cầu? Bởi vì, những gì đẹp đẽ nhất thế gian chẳng thể nào nhìn được bằng mắt, mà phải được cảm nhận bằng con tim. Và với anh, em chính là điều đẹp đẽ nhất trên thế gian này
Khi em gặp anh, em không hề biết cuộc đời em sắp thay đổi nhiều đến nhường nào. Tình yêu như tình của chúng mình chỉ đến một lần trong đời mà thôi. Với em, anh như một phép màu, là người em từng mơ đến, và từng nghĩ rằng chỉ có trong trí
tưởng tượng
. Khi anh bước vào cuộc đời em, em chợt nhận ra những gì em đã cho là hạnh phúc không thể nào sánh được với niềm hạnh phúc yêu anh mà em có được. Anh chiếm giữ một phần trong mọi điều em nghĩ, em làm và cảm nhận, và có anh bên cạnh em tin rằng không có chuyện gì là không thể. Cảm ơn anh – bởi anh là phép màu! Là tình yêu của đời em, bây giờ và mãi mãi…..
Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi
tưởng tượng
đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn, và mỗi khi có dịp (như đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ…), ta bỗng thấy nhói ran. Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…
Vô tình gặp một người thương (đã cũ). Biết tình cảm không còn như trước nữa, mà những thứ hiện ra ngoài sức
tưởng tượng
của bản thân.Đường qua thì quen, mà người qua thì lạ.
Luật pháp và trật tự là một lợi ích xã hội. Tội ác và nỗi sợ hãi mà mối đe dọa tội ác gây ra có thể làm tê liệt cả cộng đồng, làm những người già cô đơn và dễ tổn thương không dám rời nhà, dọa sợ những người trẻ tuổi và nâng kẻ ức hiếp vênh váo hau háu khống chế đường phố lên khiến người ta kính sợ. Tôi ngờ rằng sẽ có nhiều sự ủng hộ và ít sự chỉ trích hơn là những nhà chính trị ngày nay
tưởng tượng
hướng đến sự chuyển dịch nguồn lực mạnh mẽ từ an sinh xã hội sang luật pháp và trật tự – chừng nào những lời khoa trương về việc cứng rắn với tội phạm được thực tế theo kịp.
Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi
tưởng tượng
đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn và mỗi khi có dịp đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ… ta bỗng thấy nhói ran.Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…
Bạn không thể tạo danh tiếng trên những điều bạn sẽ làm. Thật đơn giản, hãy
tưởng tượng
, tường thuật rồi bước ra ngoài đi vào thế giới và thực hiện điều đó.
When I met you, I had no idea how much my life was about to be changed. A love like ours happens once in a lifetime. You were a miracle to me, the one who was everything I had ever dreamed of, the one I thought existed only in my imagination. And when you came into my life, I realized that what I had always thought was happiness couldn’t compare to the joy loving you brought me. You are a part of everything I think and do and feel, and with you by my side, I believe that anything is possible. Thank you for the miracle of you! You are, and always will be, the love of my life. Khi em gặp anh, em không hề biết cuộc đời em sắp thay đổi nhiều đến nhường nào. Tình yêu như tình của chúng mình chỉ đến một lần trong đời mà thôi. Với em, anh như một phép màu, là người em từng mơ đến, và từng nghĩ rằng chỉ có trong trí
tưởng tượng
. Khi anh bước vào cuộc đời em, em chợt nhận ra những gì em đã cho là hạnh phúc không thể nào sánh được với niềm hạnh phúc yêu anh mà em có được. Anh chiếm giữ một phần trong mọi điều em nghĩ, em làm và cảm nhận, và có anh bên cạnh em tin rằng không có chuyện gì là không thể. Cảm ơn anh – bởi anh là phép màu! Là tình yêu của đời em, bây giờ và mãi mãi…..
Tôi đã phải trả một cái giá đắt vô cùng cho những truyện cổ tích của tôi. Vì chúng mà tôi đã từ chối hạnh phúc mà đáng lẽ ra tôi đã được hưởng, đã bỏ ra quãng thời gian mà đáng lẽ sức
tưởng tượng
mặc dù là mạnh mẽ và sáng láng, phải nhường cho thực tế.
Cái cây khiến một vài người rơi lệ vui sướng trong mắt của những người khác chỉ là một thứ màu xanh đứng cản đường. Có người thấy thiên nhiên chỉ toàn những trò cười méo mó… và có người chẳng mấy khi thấy thiên nhiên. Nhưng trong mắt của người có trí
tưởng tượng
, thiên nhiên chính là sự
tưởng tượng
.
Máy tính nhanh đến khó tin, rất chính xác và ngớ ngẩn; con người quá chậm chạp, không chính xác nhưng tài giỏi; cùng nhau họ tạo nên sức mạnh trên cả
tưởng tượng
.
Chẳng có gì quan trọng. Bạn đưa mình vào trạng thái mà bạn
tưởng tượng
những thứ không có cơ sở gì trong hiện thực… Ta bắt đầu lo lắng vì thứ gì đó, và nếu ta để mình tiếp tục làm như thế, dần dần ta
tưởng tượng
đủ mọi thứ. Đó là một kiểu tự hưởng thụ, và ta đi vào mơ mộng không ngừng. Cần thiết phải ngừng quá trình này lại và đối mặt với thế giới hiện thực – thứ chẳng hề tồi tệ đến thế.