Rất nhiều thanh niên trong xã hội này luôn cảm thấy thứ khó
chấp nhận
nhất, thứ đau khổ nhất trên đời này chính là đánh mất tình yêu, để rồi xem thường mạng sống của mình. Thật ra, đại đa phần vì họ chưa trải qua nỗi đau mất đi người thân.
Thành thật mà nói, tôi không thích những buổi chiêu đãi xã giao như thế này lắm, lại còn phải diễn vai nghiêm trang đạo mạo nữa chứ. Nhưng vì cuộc sống mưu sinh, chúng ta cứ phải gạt sang một bên những điều chúng ta thích,
chấp nhận
cúi đầu làm những gì chúng ta ghét.
Nếu một người đàn ông mạnh mẽ tới mức đáng sợ cho bạn biết về quá khứ và quãng thời thơ ấu không huy hoàng của mình, cho dù là vô ý đi chăng nữa, thì trong tiềm thức anh ấy đang mở lòng với bạn, hi vọng bạn có thể
chấp nhận
anh ấy.
Có loại tình yêu như con thiêu thân lao đầu vào lửa, dù biết rằng là khi lao vào lửa là hy sinh oanh liệt nhưng vẫn
chấp nhận
tất cả. Tình yêu đó thật ngốc nghếch nhưng cũng thật vinh quang.
Trong tình yêu, nếu như không thể đến được với nhau thì đừng nên
chấp nhận
họ. Bởi vì cái cảm giác được rồi lại mất là một trong những cảm giác làm người ta khó chịu nhất trên đời.
Ngôn ngữ là một môn nghệ thuật tinh thâm uyên bác, mỗi một câu nói trước khi được thốt ra, phải học cách nghĩ đi nghĩ lại ba lần trong đầu đã, cố gắng hết sức để lựa chọn một phương thức hữu hảo và dễ được người khác
chấp nhận
nhất để từng bước từng bước tiến hành thảo luận. Do đó, duy trì tốt các mối quan hệ mới là bước đầu tiên thiết thực giúp người ta tiếp cận gần hơn với giấc mơ.
Cuộc đời này rất công bằng, không có niềm hạnh phúc nào là vô tận, cũng chẳng có nỗi đau khổ nào là không có giới hạn. Nếu bạn lựa chọn
chấp nhận
sự đau khổ mà số phận đã ban cho bạn, thì hạnh phúc sẽ không ở xa bạn. Nếu bạn lựa chọn sự an nhàn mà số phận dành cho bạn, thì khó khăn đang chờ đón bạn. Thành công và thất bại chỉ trên một đường. Kiên trì và từ bỏ cũng chỉ trong một khoảnh khắc.
Con người chính là một loài động vật kì lạ. Rõ ràng hiểu rõ nhưng lại không thể
chấp nhận
. Bất kể nguyên nhân gì cũng không thể khiến bản thân thoải mái.
Yêu một người thì cũng phải có dũng khí đối với việc mất người đó, bởi vì dám
chấp nhận
kết quả xấu nhất thì bạn mới có thể trả giá cho một tình yêu hoàn hảo.
Yêu một người, điều quan trọng là khiến người đó cam tâm tình nguyện
chấp nhận
những gì thuộc về mình chứ không phải mặt dày trói chặt đối phương. Mình trói được thân thể người đó nhưng có trói được trái tim người ta không? Cứ cho là trói được thì có trói được cả đời không?
Hóa ra trong tình yêu cũng cần phải có sự dũng cảm và
chấp nhận
. Sự dũng cảm để đối mặt với quá khứ của nhau, sự
chấp nhận
để thấu hiểu chính con người thật của nhau.
Trên thế giới có rất nhiều thứ, bạn không thể lấy được phần tốt nhất của mỗi thứ. Nếu đạt được ở một nơi nào đó thì chắc chắn sẽ mất đi ở một nơi khác. Trước đây mình không hiểu đạo lý này, mỗi thứ đều muốn có được phần tốt nhất. Nhưng cuộc sống không bao giờ như chúng ta mong muốn. Mình chỉ biết học cách
chấp nhận
sự thực.
Tình yêu thơ dại của tuổi trẻ là một thứ tình yêu ấu trĩ và trong sáng. Có thể cháy bùng lên, biết rõ sẽ tan thành khói thành bụi thế nhưng vẫn không nỡ thổi tắt nó. Vẫn kiên trì niềm tin và không cần hồi đáp,
chấp nhận
bước vào mối tình đơn phương. Tình yêu đó có thể không sâu sắc nhưng yêu rất chân thật.
Người đang sống, ai không khổ, ai không khó? Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, đau khổ cũng phải
chấp nhận
, muốn cho bản thân vui vẻ, nhất định từng giờ từng phút phải nhớ rõ chính mình có được những gì!
Yêu rồi, sai rồi,
chấp nhận
rồi, bất luận là hận khiến người ta trằn trọc thao thức hay là yêu khiến người ta khó tránh khỏi kiếp nạn, thực ra tất cả đều không quan trọng. Bởi vì chỉ cần yêu là đã thua một nửa rồi.
Yêu một người, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, cho dù hóa thành tro bụi cũng vẫn mỉm cười đón nhận. Tình yêu của em, tựa như dòng suối nhỏ thấm đẫm trong ánh mắt, như dòng sông không biết mệt mỏi, tình nguyện theo từng bước chân của anh tiến về phía trước. Yêu một người, biết rõ là nguy hiểm nhưng vẫn mỉm cười
chấp nhận
, tựa như đứng trên vách núi cao nhảy xuống, cho dù tim không ngừng đập loạn lên vẫn muốn cùng anh tiếp tục đoạn trần duyên này.
Cuộc đời này, đúng là một vở hài kịch hài xen lẫn bi, bạn mãi mãi không bao giờ biết được màn sau sẽ là bi hay hài, hoặc giả
chấp nhận
biến luôn nó thành náo kịch.