Tình yêu là một ngôi nhà có nhiều phòng, căn phòng này để nuôi dưỡng tình yêu, căn phòng này để làm nó vui vẻ, căn phòng này để làm sạch nó, căn phòng này để mặc quần áo cho nó, căn phòng này để cho nó nghỉ ngơi, và mỗi căn phòng đều cũng có thể là căn phòng để cười vui, căn phòng để lắng nghe, căn phòng để xin lỗi hoặc căn phòng cho sự thân mật bên nhau, và tất nhiên, có các căn phòng dành cho những thành viên mới của gia đình.
Không giống như những 'mối quan hệ thực sự', những 'mối quan hệ ảo' dễ bắt đầu và dễ chấm dứt. Chúng có vẻ hay ho và sạch sẽ, dễ sử dụng, nếu so sánh với trò hiện thực chậm chạp, nặng nề và rối rắm.
Tích trữ vàng để lại cho con cháu, chưa chắc con cháu giữ gìn được; tích trữ
sách
vở để cho con cháu, chưa chắc con cháu sẽ học được; sao bằng tích trữ cái âm đức (*) không ai thấy để mà mưu toan lâu dài vĩnh viễn cho con cháu.
Bố cứu giời đất gọi là “công”, ích lợi thế gian gọi là “danh”, có tinh thần gọi là “giàu”, có liêm sỉ gọi là “sang”, biết đọc
sách
gọi là “phúc”, có tiếng thơm gọi là “thọ”, có con cháu dạy được gọi là “khang ninh”.
Mở
sách
thánh đọc mấy lời, Hễ người có chí thì trời đãi sau. Học thì rộng hỏi thì sâu, Càng sáng trí tuệ càng mau nên người. Hỏi người dưới không hổ ngươi, Thì nghĩa càng tỏ thì lời càng tinh. Đi học chớ đi một mình, E khi hạn hẹp không tinh bằng người.
Có ruộng mà chẳng biết cày Có kho mà chẳng có đầy bầy ra, Có
sách
mà chẳng giở tra Cháu con ngu dốt để mà người chê, Như kho trống rỗng chẳng nề Những năm thiều thốn lấy gì mà ăn, Cháu con ngu dốt không răn Vì không lễ nghĩa làm căn để rèn.
Tu thân bớt dục mọi bề Siêng năng cần kiệm gia tề đến nơi Đừng xa hoa, cấm ăn chơi Để dành để dụm để ngơi lúc cần Hiển vinh với nhục cũng gần Yên vui phải nhớ những lần nguy nan Đạo cao đức trọng mới sang Áo rách mà sạch hơn vàng tanh hôi