Có một số phụ nữ luôn cảm thấy hôn nhân thật vụn vặt nên họ có nhân tình, tận hưởng cảm giác kích thích và
lãng mạn
mà người tình đem lại. Đồng thời họ cũng xem nhẹ bản chất của cuộc sống, cứ ngỡ sau khi cùng người tình bước vào hôn nhân sẽ tiếp tục là hoa hồng và rượu vang. Nhưng họ quả thực đã nhầm. Cuộc sống vốn là xâu chuỗi vô số những đoạn vụn vặt đó và làm thế nào để móc xích chúng với nhau mới là chủ đề của cuộc sống.
Hôn nhân chính là cuộc chiến tranh không khói lửa, phải tiến hành một cách có chiến lược. Khi hai người mới sống chung với nhau, cậu phải có tầm nhìn xa trông rộng, phải biết chiến thắng chồng mình về mặt tâm lý. Cậu phải để chồng mình nhận ra rằng thực ra cậu biết hết mọi trò khôn lỏi của anh ấy, chỉ vì cậu rộng lượng với anh ấy mà thôi, chắc chắn cậu không được để anh ta bóp mũi mình, bởi sau khi lấy nhau, hai người phải yêu thương, tin tưởng, tự lập và ngang sức một cách tương đối. Nếu quá mềm yếu, cậu sẽ bị bắt nạt. Thế nên, người phụ nữ thông minh là người học được cách giữ lửa cho hôn nhân của mình, tình yêu của hai người cũng sẽ không còn quá mặn nồng,
lãng mạn
nữa nếu họ ở bên nhau lâu. Những lúc như thế kị nhất là khóc lóc bám riết, tốt nhất là áp dụng biện pháp lạt mềm buộc chặt, nhẹ nhàng nói những điều anh ấy thích nghe, đợi khi anh ấy mềm lòng rồi thì hãy nói ra nhược điểm, lỗi lầm mà anh ấy mắc phải.
Với những người yêu thầm mà nói,
lãng mạn
là những mong muốn không thể nào đạt được. Với những người thất tình mà nói,
lãng mạn
là mãi mãi không thể nào quên được người ấy, cho dù cố gắng đến mấy, cũng vẫn không sao quên được. Với những người chưa bao giờ yêu mà nói,
lãng mạn
chỉ dựa trên sự tưởng tượng. Với những người từng trải mà nói,
lãng mạn
là hồi ức. Với những người thường hay tự lăng mạ bản thân, không bao giờ biết tự phấn đấu mà nói, mọi nỗi đau khổ đều là
lãng mạn
. Tình yêu
lãng mạn
nhất không bao giờ có được. Những lời yêu
lãng mạn
nhất, là khi người đã chia tay bạn gọi điện đến hỏi: “Em ổn chứ?” Bạn bình thản trả lời: “Em rất ổn”. Nhưng thực ra, bạn vẫn yêu người ấy, bạn không ổn tí nào cả.
Đàn bà, có thể ngây thơ, có thể vô tri, nhưng ít nhất cũng phải biết được thứ bản thân mình muốn là gì. Muốn trái tim của đàn ông, muốn cuộc sống xa hoa bao người mơ ước, muốn sự
lãng mạn
rung động lòng người, muốn sung sướng, hoặc muốn thành công. Muốn cái gì cũng đều không sai, chỉ là đừng cái gì cũng muốn, càng không thể cái gì cũng không tự mình nỗ lực, một lòng muốn tìm được từ trên người đàn ông. Điều đó bất kì người đàn ông nào cũng không thể cho nổi.
Có người nói sự
lãng mạn
của đàn ông và nền tảng kinh tế của anh ta có liên quan trực tiếp với nhau, nhưng cô lại không nghĩ như vậy.
Lãng mạn
là dùng cả trái tim mình để cảm nhận những điều có thể làm người bên cạnh mình được hạnh phúc, ghi sâu nhớ kỹ và từ từ biến những điều đó thành sự thật.
Lúc còn trẻ, chúng ta luôn tưởng tượng người bạn đời trong tương lai của mình sẽ đẹp trai, hào hoa,
lãng mạn
và giàu có thế nào, hoặc chí ít con gái đều đã từng mơ mộng như thế, nhưng trong thế giới muôn dạng người này, hoàng tử đích thực có bao nhiêu và đâu mới là hoàng tử đích thực của bạn. Thật ra, có thể nắm tay cùng bạn đi hết quãng đường còn lại chính là hoàng tử cả đời của bạn rồi.
Có người nói rằng câu nói
lãng mạn
nhất trên thế giới này không phải là 'Anh yêu em', mà là 'Ở bên nhau', đó là lời hứa trọn đời trọn kiếp với người yêu.
Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen - người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhòa. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông. Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép số phận. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là một thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có tình bạn, tình yêu cũng chẳng còn quan trọng. Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho tình yêu. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua năm tháng dài rộng… Thế nên, đừng nói cuộc sống khô khan, đừng nói tuổi càng lớn, con người càng mất dần cảm xúc
lãng mạn
, chẳng phải vì những năm tháng hoa niên đẹp nhất, chúng ta đã đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho tình cảm, nhưng rồi số phận vẫn phải rẽ ngang đó sao?
Nếu bạn miêu tả sự việc tốt đẹp hơn bản chất, bạn được coi là người
lãng mạn
; nếu bạn miêu tả sự việc tồi tệ hơn bản chất, bạn được gọi là người thực tế; và nếu bạn miêu tả sự việc như đúng bản chất, bạn sẽ được coi là nhà châm biếm.