Các nhà lãnh đạo phải luôn đặt ra chuẩn mực cao nhất. Trong chiến dịch mùa hè, nhà lãnh đạo phải luôn cùng chịu đựng nắng nóng, và trong mùa đông, giá lạnh. Trong mọi công việc, nhà lãnh đạo phải thể hiện sự không biết
mệt mỏi
nếu họ muốn được người dưới quyền tin cậy.
Tôi không thích nói chuyện nhiều với những người luôn tán đồng với tôi. Đúng là đôi lúc cũng có thú vị khi nói chuyện với một tiếng vọng, nhưng điều đó sớm trở nên
mệt mỏi
.
Có người, được nắm chặt tay người yêu mỗi sáng thức dậy, đó đã là bình yên. Có người, được đứng trên đỉnh cao tiền tài, danh vọng, đó đã là bình yên. Có người, được quay về nhà sau một ngày dài
mệt mỏi
, đó đã là bình yên. Có người, được ngồi ăn cùng nhau một bữa cơm gia đình, đó đã là bình yên. Và có người, thấy mọi chuyện xảy ra đúng như mỗi ngày vẫn trải qua, đó đã là bình yên. Nhưng, có bình yên nào không đổi bằng xót xa?
Có những khi muốn khóc thật lớn, bởi vì quá đỗi tủi thân. Có những khi muốn phát điên một lần, bởi vì tâm tình quá đỗi chán nản. Có những khi muốn chửi bới một trận, bởi vì trong lòng không thoải mái. Có những khi chỉ muốn im lặng ngồi một mình, bởi vì tôi thực sự đã quá
mệt mỏi
rồi.
Sự thực là năng suất của bạn bắt đầu giảm xuống sau tám hoặc chín giờ làm việc. Vì lí do này, làm việc lâu trong đêm, dù đôi khi cần thiết, có nghĩa là thường thì bạn sẽ tiêu tốn càng nhiều thời gian để tạo ra hiệu quả càng ít đi. Bạn càng
mệt mỏi
, chất lương công việc của bạn càng kém và bạn càng phạm phải nhiều sai lầm. Đến một lúc nào đó, bạn chạm phải "bức tường" và chỉ đơn giản là không thể tiếp tục được nữa, giống như thỏi pin đã cạn.
Không gì có thể thay thế được sự bền bỉ. Người biến sự bền bỉ thành khẩu lệnh của mình phát hiện ra "Lão Già Thất Bại" cuối cùng sẽ trở nên
mệt mỏi
, và bỏ đi. Thất bại không thể ứng phó sự bền bỉ.
Vậy là bạn
mệt mỏi
với cuộc sống, anh bạn trẻ! Thế thì bạn lại càng phải sống. Ai cũng có thể chết. Tên sát nhân có đủ lực lượng đạo đức để cười nhạo đao phủ. Rất dễ để thở hơi thở cuối cùng. Một đứa trẻ hay một người chiến binh đều có thể thành công làm điều đó. Một cú nhói ít đau hơn nhiều đau răng, và tất cả kết thúc. Tôi đảm bảo với bạn chẳng có gì anh hùng về điều đó! Nó thường thường như là đi ngủ; gần như là tầm thường. Cuộc sống mới là sự anh hùng, nếu bạn thích điều đó; cái chết chỉ là chấm dứt hoạt động mà thôi. Và chạy xuống sân khấu vội vàng và thô lỗ trước khi người nhắc vở ra dấu luôn luôn là thiếu thanh nhã. Hãy đóng hết phần mình, dù vở kịch dở đến thế nào. Bạn nói sao?
Luôn luôn có lúc con người
mệt mỏi
bởi công việc, sự cống hiến cho bổn phận, và tất cả những gì anh ta muốn là gương mặt mình yêu, sự ấm áp và điều kỳ diệu của một trái tim yêu thương.
Khi hai người chịu ảnh hưởng của những đam mê mãnh liệt nhất, điên rồ nhất, hão huyền nhất, và chóng tàn nhất, họ bị buộc phải thề rằng họ sẽ luôn luôn ở trong điều kiện kích thích, bất thường, và
mệt mỏi
đó cho tới khi cái chết chia lìa họ.
Tôi tin rằng con người không chỉ đơn thuần chịu đựng. Anh ta sẽ chiến thắng. Anh ta bất tử, không phải bởi anh ta là sinh vật duy nhất có giọng nói không
mệt mỏi
, mà vì anh ta có linh hồn, một linh hồn có lòng trắc ẩn, biết hy sinh và có sức bền.
Thường không hiểu vì sao mỗi ngày đều sống như thế này, phải chăng vì tất cả mọi người đều như vậy, cho nên mình cũng sống như vậy thôi? Đến sức phản kháng hay cự tuyệt đều không có, vậy đành chấp nhận. Mỗi ngày về tới nhà, nằm trên giường trong lòng bỗng ngập tràn cảm giác trống rỗng không rõ vì sao. Luôn có một âm thanh đang gào thét trong đầu rằng tôi không vui, tôi không thích cuộc sống hiện tại của chính mình. Đem tất cả những
mệt mỏi
vào giấc ngủ, ngày hôm sau thức dậy cũng lại sống như vậy, cuộc sống cứ thế mà lặp đi lặp lại.