Đàn bà sinh ra để khó đoán, bởi thế từ “phụ nữ” hẳn chưa đủ rộng mênh mông để đựng mọi nghĩa về một nửa thiên hạ: là đàn bà.
Đàn bà, có thể mất người đàn ông của mình chỉ vì tin tưởng quá. Nhưng cũng có thể mất anh ta bởi vì quá đa nghi.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn…
Vì hạnh phúc quá, nên càng thấy sợ nỗi khổ đau.
Rất nhiều năm sau này, tôi vô tình tìm được blog của cô gái ấy. Từ trang đầu tiên đọc đến trang cuối cùng, trước trước sau sau tất cả trong hai năm sinh viên, đều là những tổn thương cô ấy vì tôi mà chịu. Mặc dù cô ấy biết tôi không thể yêu mình, thì cũng chưa từng quên tôi. Tôi cảm thấy vô cùng xúc động, cũng bất lực. Trên đời này, luôn có một vài người mà bạn không cách nào yêu, bạn nhất định phải phụ lòng họ.
Xác suất thành công dù có là bao nhiêu thì ta vẫn có quyền tỏ tình, nhưng phải đảm bảo bản thân có đủ cứng cỏi để vượt qua nếu bị từ chối thẳng vào mặt hay không?
Suốt nhiều năm liền, tôi cứ ấp ủ niềm hi vọng về một buổi sáng tháng Sáu như thế, có một người xuất hiện và mang đến chút gì đó bé nhỏ thuộc về mình.Và cũng đã nhiều năm liền như thế. Nỗi buồn càng dài rộng bao la
Không phải vì em sợ đơn độc, không phải vì em sợ không có anh em sẽ không sống được. Mà vì những khoảnh khắc nhìn thấy anh trong thế giới của mình khiến em tin rằng : Đôi khi không được thương một người còn tệ hơn cả cái chết, tệ hơn cả việc khóc hàng đêm dài đằng đẵng.
Ban đêm nhìn sang cái gối trống bên cạnh. Trên đó vẫn vương mùi đàn ông, mùi tóc và da thịt. Nhớ lại cái dáng anh nằm ngủ, lông mi rợp bóng, ngon lành như trẻ thơ. Tôi chỉ cần một người đàn ông có thể tiện tay chạm vào bất kỳ lúc nào, có thể áp trán vào dưới cằm anh nằm ngủ,vuốt ve làn da nóng ấm và mềm mại như tơ.
Có người bảo với tôi rằng. Có lẽ, trước tiên chúng ta sống vì bản thân mình. Yêu một người hay từ bỏ một người rốt cuộc cũng vì bản thân mình mà chọn. Sau này, thời gian trôi qua, có người sẽ quên mất mình đã buồn, có người sẽ hối hận, có người sẽ hài lòng nhưng cũng có người cứ như đi tìm mãi giấc mơ mình đã tỉnh.
Tôi sợ, rất sợ cảm giác bỗng dưng giữa cuộc vui thấy mình như trôi tuột đi vào một vùng nào đó xa lắc, giữa quen thuộc nói cười thấy mình như đi lạc, thấy lạ xa. Lúc đó, chỉ muốn mình tan biến đi. Mới biết, đâu chỉ khi một mình mới thấy mình đơn độc. Đơn độc nhất là khi thấy tâm hồn mình chẳng neo, chẳng thuộc về đâu, về ai…
Hai đứa mình cứ thế mà ở cạnh nhau thôi. Không hứa hẹn, không hoài nghi gì về tương lai cả. Anh kể chuyện vui, em cười. Anh tâm sự, em chia sẻ. Em có khúc mắc, anh giải thích.Dù em biết chưa có gì chắc chắn nhưng em vẫn mong mình cứ nắm tay nhau mà đi mãi được như thế…
Đàn bà sinh ra để khó đoán, bởi thế từ “phụ nữ” hẳn chưa đủ rộng mênh mông để đựng mọi nghĩa về một nửa thiên hạ: là đàn bà. Đàn bà, có thể mất người đàn ông của mình chỉ vì tin tưởng quá. Nhưng cũng có thể mất anh ta bởi vì quá đa nghi.
Sống ở đời chẳng ai muốn mình trở thành người xấu, ai cũng muốn một cuộc sống ngẩng cao đầu không hổ với người, không thẹn với lòng. Thế nhưng sự đời đôi khi chẳng như ý muốn, đôi khi người ta phải sống hai mặt để đổi lấy hai chữ bình yên.
Bạn sẽ biết rõ một người hơn rất nhiều dựa vào những gì anh ta thể hiện vào những ngày cuối cùng của một mối quan hệ chứ không phải bởi những gì anh ta đã làm vào buổi đầu tiên.
Tôi thích thời đại dùng thủ công chầm chậm làm mọi thứ, có người lặn lội ngàn núi muôn sông chỉ vì gặp mặt một lần, hồng nhạn đi về nhẫn nại chờ đợi, đêm xuân rỗi việc ngồi nhàn giữa sân, lắng nghe giọt mưa rớt trên lá chuối, xây cả ngôi đình gác chỉ vì ngóng nhìn hoa hạnh nở rộ.
Rồi sẽ đến một ngày bạn thực sự yêu một người nào đó. Không phải là vì họ tốt, hay xấu, hay bất cứ lý do gì, đơn giản là vì bạn yêu họ. Không có nghĩa là bạn sẽ ở bên người ấy mãi mãi, không có nghĩa là hai người sẽ chẳng bao giờ tổn thương nhau, mà chỉ đơn giản là bạn yêu họ. Đôi khi bạn chấp nhận yêu họ, mặc kệ họ là ai hay không là ai đi chăng nữa. Và bạn biết họ cũng yêu bạn, cho dù bạn có là ai, hoặc không là ai cả…
Einstein nói sự điên rồ nghĩa là bạn cứ làm đi làm lại mãi một việc và hy vọng tìm thấy những kết quả mới. Tình yêu hóa ra cũng là một sự điên rồ khi bạn cứ yêu đi yêu lại một người và mong chờ người đó đổi thay.
Đúng thời điểm hay không đúng thời điểm không quan trọng. Đúng người hay sai người không quan trọng. Quan trọng là có thương hay không thương. Đã thương thì không đúng thời điểm hay kể cả sai người, cũng chẳng thành vấn đề.