Tôi biết tôi sẽ không bao giờ có thể tha thứ bản thân nếu tôi chọn sống mà không có mục đích nhân đức, mà không cố gắng giúp đỡ những người nghèo khổ và bất hạnh, mà không nhận ra rằng có lẽ niềm vui tinh thuần nhất trong đời đến từ việc nỗ lực giúp đỡ người khác.
Thật dễ để nói có người giàu và người nghèo, và vì vậy cần phải làm gì đó. Nhưng trong lịch sử luôn luôn có người giàu và người nghèo. Nếu người nghèo không nghèo như thế, ta vẫn gọi họ là người nghèo. Ý tôi là, bất cứ ai có ít hơn đều có thể được gọi là người nghèo. Ta luôn có 10% có ít nhất và 10% có nhiều nhất.
Ba vấn đề lớn nhất của thế kỷ này; sự tha hóa của người đàn ông trong nghèo khổ, sự khuất phục của người phụ nữ bởi cơn đói, sự teo mòn của trẻ nhỏ vì bóng tối.
Ở bất cứ đất nước nào mà tài năng và đức hạnh không có sự tiến bộ, tiền bạc sẽ là thần thánh. Người dân hoặc có tiền hoặc khiến người khác tin rằng mình có tiền. Sự giàu sang sẽ là đức hạnh cao quý nhất,
nghèo khó
là sự xấu xa thấp hèn nhất. Người có tiền sẽ thể hiện điều đó theo mọi cách có thể. Nếu sự phô trương đó không vượt qua tài sản của họ, mọi thứ vẫn ổn. Nhưng nếu sự phô trương đó vượt qua tài sản của họ, họ sẽ hủy diệt chính mình. Trong đất nước ấy, những cơ đồ lớn nhất sẽ biến mất trong nháy mắt. Người không có tiền sẽ tự hủy diệt mình trong nỗ lực tuyệt vọng để che dấu sự
nghèo khó
. Đó cũng là một sự sung túc: dấu hiệu giàu sang bên ngoài cho số ít, mặt nạ che sự
nghèo khó
cho số đông, và nguồn tha hóa cho tất cả.
Đôi khi chúng ta nghĩ
nghèo khó
chỉ là đói khát, thiếu mặc và vô gia cư. Sự
nghèo khó
bởi không được mong muốn, không được yêu thương và không được chăm sóc mới là sự
nghèo khó
lớn nhất. Chúng ta phải bắt đầu từ mái ấm của chính mình để cứu chữa loại
nghèo khó
này.
Lòng tốt mạng cũng tốt, sớm phát đạt vinh hoa. Lòng tốt mạng không tốt, được ấm no một đời. Mạng tốt lòng không tốt, khó bảo toàn con đường phía trước. Lòng chẳng tốt mạng chẳng tốt,
nghèo khó
mãi tới già.
Nghèo không là xấu, nghèo mà không có chí mới là xấu; hèn không đáng ghét, hèn mà không có tài mới đáng ghét; già không nên than thở, già mà sống thừa mới đáng than thở; chết không nên bi ai, chết mà vô bổ mới đáng bi ai.