Đây là bài kiểm tra không thể sai lầm. Hãy tưởng tượng bạn ở trong một tình huống chỉ có một mình, duy nhất một mình trên thế gian, và bạn được chọn một trong hai thứ: sách hay người. Tôi thường nghe người ta yêu quý
sự cô độc
của mình, nhưng đó chỉ bởi vì vẫn có con người ở đâu đó trên thế gian, dù là ở nơi xa xôi. Tôi không biết gì về sách khi tôi rời khỏi bụng mẹ, và tôi sẽ chết không phải với sách mà với bàn tay của một người khác trong tay mình. Thực ra tôi đôi lúc vẫn đóng cửa và đắm mình trong sách, nhưng chỉ bởi tôi có thể lại mở cửa và thấy có người nhìn mình.
Điều cần thiết cuối cùng là đây:
sự cô độc
,
sự cô độc
lớn trong nội tâm. Đi sâu vào bản thân mình hàng giờ mà không gặp ai cả - đây là điều cần phải đạt được.
Thật may mắn nghệ thuật là một nỗ lực cộng đồng - một cộng đồng nhỏ nhưng tinh túy sống trong thế giới tâm linh hóa nỗ lực để giải nghĩa những cuộc chiến và
sự cô độc
của xác thịt.
Những người bạn thân thiết thật sự là kho báu của cuộc đời. Đôi lúc họ hiểu ta hơn ta hiểu chính mình. Với sự trung thực dịu dàng, họ có mặt để chỉ dẫn và hỗ trợ ta, để chia sẻ cùng ta tiếng cười và nước mắt. Sự hiện hữu của họ nhắc ta rằng ta không bao giờ thật
sự cô độc
.
Người luôn là trung tâm của mọi cuộc vui náo nhiệt thường có chứng sợ hãi
sự cô độc
; nhưng một người quá cô độc và lạnh lùng ngược lại là nguồn cơn của sự náo nhiệt.