Sự tiến bộ của nhân loại không tự động cũng chẳng phải là chắc chắn xảy ra... Mỗi bước tiến tới mục tiêu công lý đòi hỏi sự hy sinh, đau khổ và đấu tranh; những nỗ lực không ngừng nghỉ và mối quan tâm nhiệt huyết của những cá nhân đổ hết tâm sức.
Yêu thực sự, cũng không phải là cùng nhau trải qua phong hoa tuyết nguyệt môi chạm môi, tay nắm tay. Mà là biết người đó cần gì, yên lặng làm, hiểu được
tâm sự
của người đó, lẳng lặng lắng nghe người đó nói... Cũng không cần thề thốt thiên trường địa cửu, biển cạn đá mòn, chỉ cần lúc mình vui vẻ, cũng có thể nghe thấy tiếng người đó cười...
Có một số người không đợi được, chỉ có thể bỏ đi, có một số thứ không thể nào có được, chỉ có thể từ bỏ, có một số chuyện đã qua, hạnh phúc hay đau xót, chỉ có thể chôn xuống đáy lòng, có chút hy vọng về thực tại hay tương lai, chỉ có thể lựa chọn quên đi. Có một số
tâm sự
, bất lực, chỉ có thể tự mình tiêu tan, có một số nhớ nhung không thể nào giải tỏa, nói ra chi bằng không nói... nhưng mà, khi đã nhớ không chịu đựng nổi, lại im lặng giống như vô dụng, sẽ dùng một ít lời nói trong ký ức xa xôi đưa đến bên miệng, làm người khác không nhịn được muốn nghe thêm một lần nữa. Trong những năm tháng dài đằng đẵng, kiểu gửi gắm hư ảo là cách trò chuyện duy nhất có thể an ủi nỗi tương tư đã đi vào nơi sâu thẳm.
Người không muốn thổ lộ
tâm sự
của mình cho người khác, đa phần đều biểu lộ tình cảm bằng con chữ. Cuộc đời mỗi con người ai cũng có một cách để giải toả, bất luận là ôm búp bê khóc lóc hay đấm tay vào tường, đều giống nhau.
Một số đàn ông thuộc loại thuốc tiêu hóa, khi nào bụng bạn rỗng hay xót ruột thì có thể tìm họ đi ăn uống chung, nhưng họ tuyệt đối không phải đối tượng chọn lựa để bạn ăn cơm cùng cả đời. Một số đàn ông là thuốc giảm đau. Sau khi bạn thất tình, họ có thể bên cạnh bạn để ngày tháng bớt cô đơn, nhưng họ tuyệt nhiên không phải kiểu người để bạn yêu. Nếu tất cả đều ổn thỏa thì đâu có ai muốn uống thuốc giảm đau. Một số khác lại là thuốc cảm, bị cảm uống thuốc cũng được mà không uống cũng chẳng sao, rồi cũng hết bệnh thôi. Loại đàn ông này cũng không cần thiết. Một số đàn ông là thuốc giảm béo, nếu không phải hết cách thì cũng không ai cần. Còn thể loại giống như thuốc tránh thai thì sao? Không có họ thì cảm thấy không an toàn, nhưng có họ lại kèm theo tác dụng phụ. Một số lại là thuốc tránh thai khẩn cấp, tức là bất đắc dĩ rồi đành phải dùng thôi. Còn kiểu vitamin thì sao, họ mạnh khỏe chính trực, cho bạn một cuộc sống đầy đủ khỏi cần lo nghĩ, nhưng thiếu sự thú vị. Một số ít lại là thuốc kích thích, chỉ ưa lên giường chứ hiếm khi chuyện trò
tâm sự
. Chỉ có thuốc độc khiến người ta mê mệt, không có không được. Biết rõ anh ta là thuốc độc mà vẫn uống vào đến khi lòng tan dạ nát.
Sau khi kết thúc một mối tình nghiêm túc, điều khiến người ta đau lòng chính là từ nay bạn mất đi cơ hội tay ấp má kề,
tâm sự
thâu đêm của một người; nhưng điều khiến người ta phiền nhất là người đi đường om sòm vây lấy quan sát, yêu cầu bạn phân tích, mổ xẻ tình tiết một cách đầy đủ.
Đêm dài quá, trằn trọc mãi không ngủ được nên lồm cồm bò dậy khỏi giường đi lấy chai nước uống. Lúc đi lên liền phát hiện một con gián ngay bậc thang, bèn đi tới bên cạnh, ngồi xuống, vừa tu chai nước vừa tán dóc với nó, kể ra hết những muộn phiền, những
tâm sự
không bao giờ kể cho ai nghe, những áp lực trong học tập, cuộc sống đã dồn nén bấy lâu nay. Vừa kể vừa khóc. Sau đó mình đứng dậy đạp chết nó. Mặc dù không muốn tí nào. Không còn cách nào khác. VÌ NÓ ĐÃ BIẾT QUÁ NHIỀU...
Cái cảm giác khó chịu nhất, chính là phải đi giải quyết rắc rối của người khác, trong khi chính bản thân mình cũng đang trong tình trạng tương tự và loay hoay không biết làm sao để thoát ra.