Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối – nhận thức về
tình bạn
khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi.
Tình bạn
không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
Điều quan trọng nhất tôi có thể làm cho bạn là trở thành bạn của bạn. Tôi không có của cải để dâng tặng bạn. Nếu bạn biết tôi hạnh phúc khi yêu thương bạn, bạn sẽ không muốn thêm một phần thưởng nào khác. Chẳng phải vì thế mà
tình bạn
thiêng liêng đó sao?
Tôi giữ bạn tôi như kẻ bủn xỉn khư khư giữ của, vì trong tất cả mọi điều trí khôn ban tặng cho chúng ta thì không có điều gì vĩ đại hơn hoặc tốt đẹp hơn
tình bạn
.
Chúng ta không thể nói chính xác lúc nào
tình bạn
hình thành. Cứ nhỏ từng giọt nước vào bồn, sẽ tới lúc có một giọt nước làm tràn bồn; như vậy trong một chuỗi những điều tốt lành, sẽ tới lúc có một điều làm trái tim chan chứa.
Danh tiếng là đóa hướng dương đội chiếc vương miện vàng rực nhưng không mùi hương. Còn
tình bạn
là đóa hoa hồng phập phồng thở, từng cánh mỏng đều tỏa hương thơm ngát.
Tình bạn
không phải là cách bạn quên mà là cách bạn tha thứ, không phải là cách bạn lắng nghe mà là cách bạn thấu hiểu, không phải là điều bạn nhìn thấy mà là cách bạn cảm nhận, và không phải là cách bạn từ bỏ mà là cách bạn giữ lấy.
Tôi đói bụng, bạn có một cái bánh, bạn chia cho tôi phân nửa, đây chính là
tình bạn
.
Tôi đói bụng, bạn có một cái bánh, bạn nhường hết cho tôi, đây chính là tình yêu.
Tôi đói bụng, bạn đem cái bánh giấu đi rồi nói bạn cũng đói, đây chính là xã hội.
Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen – người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhòa. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông. Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép số phận. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là một thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có
tình bạn
, tình yêu cũng chẳng còn quan trọng. Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho tình yêu. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua năm tháng dài rộng… Thế nên, đừng nói cuộc sống khô khan, đừng nói tuổi càng lớn, con người càng mất dần cảm xúc lãng mạn, chẳng phải vì những năm tháng hoa niên đẹp nhất, chúng ta đã đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho tình cảm, nhưng rồi số phận vẫn phải rẽ ngang đó sao?
Fiendship cannot be borrowed. There is not shop where one can buy it. It is a connection between two people that is so giving.
Tình bạn
không thể vay mượn. Cũng chẳng thể tìm mua ở một cửa hàng nào. Chính sự kết nối giữa hai con người làm nên
tình bạn
.
Friendship is unnecessary, like philosophy, like art. It has no survival value; rather it is one of those things that give value to survival.
Tình bạn
là một khái niệm xa xỉ, giống như triết học hay nghệ thuật. Nó không có giá trị sống còn, mà nó là một trong những điều đem lại giá trị cho sự sống còn.