Người ta thường có
thói quen
nhìn ngắm bên ngoài. Chảng hạn như khi nhìn giảng đường này, họ sẽ nói: “Giảng đường này thật lớn!”. Thật ra nó chẳng lớn chút nào. Nó lớn hay không, tùy theo quan niệm của ta mà thôi. Thật ra, giảng đường này nó chỉ vậy thôi, chẳng lớn mà cũng chẳng bé. Thế nhưng, người ta luôn luôn chạy theo cảm quan của mình. Người ta bận rộn nhìn và đánh giá mọi vật chung quanh mà không có thì giờ để nhìn vào chính mình.
Tâm trí bạn là một công cụ mà bạn có thể lựa chọn sử dụng theo bất cứ cách nào bạn muốn. Những suy nghĩ mà bạn "chọn" nghĩ tạo ra trải nghiệm mà bạn có. Nếu bạn tin rằng sẽ vất vả hay khó khăn để thay đổi một
thói quen
hay một cách nghĩ, thì việc bạn lựa chọn suy nghĩ này sẽ khiến nó trở thàn hiện thực. Nếu bạn chọn nghĩ, "Thay đổi đang trở nên dễ dàng hơn," thì việc bạn lựa chọn suy nghĩ này sẽ biến nó trở thành hiện thực.
Đừng khiến phàn nàn và than vãn trở thành
thói quen
Nếu bạn thỉnh thoảng phàn nàn hoặc than vãn, không sao cả. Tuy nhiên, nếu nó trở thành
thói quen
, nó sẽ tương tự như rượu chè: bạn càng uống, bạn càng khát. Trên con đường thành công, bạn sẽ thấy những người thành công đều là những người không than vãn, cũng không thường hay phàn nàn. Thế giới sẽ không nhớ bạn nói gì, nhưng chắc chắn sẽ không quên bạn đã làm gì.
Tại sao chúng ta lại nên nghĩ về những điều tươi đẹp? Bởi vì suy nghĩ quyết định cuộc đời. Có một
thói quen
chung là oán trách môi trường xung quanh. Môi trường điều chỉnh cuộc đời nhưng không điều khiển cuộc đời. Linh hồn mạnh hơn những gì quanh nó.