Có hai nguồn động lực cơ bản: nỗi sợ hãi và tình yêu. Khi chúng ta sợ hãi, chúng ta quay lưng lại với cuộc đời. Khi chúng ta yêu, chúng ta mở lòng đón nhận tất cả những gì đời trao tặng với niềm nhiệt huyết, sự hào hứng và chấp nhận. Chúng ta cần học yêu bản thân đầu tiên, yêu tất cả những hào quang và khuyết điểm. Nếu chúng ta không thể yêu bản thân, chúng ta không thể mở ra toàn bộ khả năng yêu thương người khác hay
tiềm năng
sáng tạo. Sự tiến hóa và tất cả hy vọng cho một thế giới tốt đẹp hơn nằm ở tầm nhìn không biết sợ hãi và mở lòng của những người biết ôm lấy cuộc sống.
Nhiệm vụ chính của con người trong cuộc sống là tự sinh thành chính mình, trở thành những gì mình có
tiềm năng
. Sản phẩm quan trọng nhất cho nỗ lực đó là tính cách của anh ta.
Con người có thể là loại sinh vật biết yêu thương và vị tha nhất, nhưng con người cũng có
tiềm năng
tàn nhẫn hơn bất kỳ loại sinh vật nào khác. Con người là những sinh vật duy nhất có thể bị thuyết phục để căm ghét triệu triệu đồng loại của mình, những người mà họ chưa bao giờ gặp, và giết hại nhiều đồng loại hết khả năng nhân danh chủng tộc hay chúa trời của mình.
Thái độ coi mình là nạn nhân làm suy yếu
tiềm năng
của con người. Bằng việc không chịu chấp nhận trách nhiệm cá nhân cho hoàn cảnh của mình, chúng ta làm suy giảm sức mạnh của ta để thay đổi chúng.
Hầu hết mọi người không biết mình can đảm đến thế nào. Thực ra, rất nhiều người có
tiềm năng
trở thành anh hùng, cả nam giới và nữ giới, lại sống cả đời tự ngờ vực bản thân. Giá họ biết mình có
tiềm năng
rất lớn, điều ấy sẽ cho họ khả năng tự tin tưởng bản thân để đối mặt với hầu hết các rắc rối, thậm chí cả trong những thời điểm khủng hoảng.
Chỉ vì Số phận không chia cho bạn quân bài tốt không có nghĩa là bạn nên bỏ cuộc. Nó chỉ có nghĩa là là bạn phải chơi những quân bài đó với
tiềm năng
tối đa của chúng.
Chúng ta đủ
tiềm năng
để bảo vệ bản thân, cho dù cái giá phải trả là như thế nào. Giờ chúng ta phải học được rằng chúng ta đủ
tiềm năng
để giáo dục bản thân chừng nào còn cần được giáo dục.