Đây là bài kiểm tra không thể sai lầm. Hãy tưởng tượng bạn ở trong một tình huống chỉ có một mình, duy nhất một mình trên thế gian, và bạn được chọn một trong hai thứ: sách hay người. Tôi thường nghe người ta yêu quý sự cô độc của mình, nhưng đó chỉ bởi vì vẫn có con người ở đâu đó trên thế gian, dù là ở nơi xa xôi. Tôi không biết gì về sách khi tôi rời khỏi bụng mẹ, và tôi sẽ chết không phải với sách mà với bàn tay của một người khác trong tay mình. Thực ra tôi đôi lúc vẫn đóng cửa và đắm mình trong sách, nhưng chỉ bởi tôi có thể lại mở cửa và thấy có người nhìn mình.
Thành công và thất bại dường như được phân bổ cho con người qua những vì sao chiếu mệnh. Nhưng con người giữ sức mạnh để luồn lách, để đấu tranh với những vì sao chiếu mệnh của mình, hoặc chống lại chúng, và trong cả vũ trụ này,
vận động
duy nhất thú vị chính là sự luồn lách ấy.
Không có sự lớn lao nếu không có nhiệt huyết muốn trở nên lớn lao, dù đó là khát vọng của một
vận động
viên hay họa sĩ, nhà khoa học, bậc phụ huynh, hay nhà kinh doanh.
Cuộc sống là sự
vận động
, sự
vận động
liên tục trong các mối quan hệ và tư duy; cố gắng bắt lấy
vận động
ấy dưới hình thức quá khứ, như ký ức, là sợ hãi cuộc sống.
Cuộc sống là một hoạt động thực hiện hướng về phía trước. Con người sống hướng về tương lai, bởi sự sống cốt ở
vận động
, ở trong mỗi cuộc đời của mỗi cá nhân tự tạo lập chính mình.
Học định luật Lenz thì biết thế giới có tính đàn hồi, học quy tắc L'Hospital thì biết con người có hạn cực! Vì thế, tôi chỉ có thể tìm sự giải thoát cho mình trong
vận động
toán của Newton, tự do buông thả.