Sự thực là năng suất của bạn bắt đầu giảm xuống sau tám hoặc chín giờ làm việc. Vì lí do này, làm việc lâu trong đêm, dù đôi khi cần thiết, có nghĩa là thường thì bạn sẽ tiêu tốn càng nhiều thời gian để tạo ra hiệu quả càng ít đi. Bạn càng mệt mỏi, chất lương công việc của bạn càng kém và bạn càng phạm phải nhiều sai lầm. Đến một lúc nào đó, bạn chạm phải “bức tường” và chỉ
đơn giản
là không thể tiếp tục được nữa, giống như thỏi pin đã cạn.
Đó là nỗi sợ hãi cho những điều chưa biết. Điều chưa biết là chính nó. Và nỗi sợ hãi nó khiến mọi người hối hả theo đuổi giấc mơ, ảo vọng, chiến tranh, hòa bình, tình yêu, hận thù, tất cả những thứ đó – tất cả chỉ là ảo ảnh. Điều chưa biết là chính nó. Hãy chấp nhận rằng nó chưa được biết và
đơn giản
là nó đang lướt đi. Mọi thứ đều chưa biết — và rồi bạn vượt lên trong cuộc chơi. Đó chính là nó. Đúng không?
Một khi bạn hiểu thì mọi chuyện đều dễ dàng,
đơn giản
và trực tiếp. Khi sự vật vừa lòng khởi sinh, hiểu rằng chúng là trống rỗng, không phải là của ta. Khi sự vật không vừa lòng khởi sinh, hiểu rằng chúng trống rỗng, không phải là của ta. Thế là chúng biến mất ngay. Đừng đồng hóa chúng với mình, cũng đừng cho mình là chủ nhân của chúng. Nếu bạn cho rằng cây đu đủ này là của bạn thì bạn sẽ đau khổ biết bao khi có ai đốn ngã nó. Hiểu rõ được điều đó tâm bạn sẽ thăng bằng. Khi tâm tiến đến chỗ thăng bằng thì đó là chánh đạo. Chánh đạo hay những lời dạy chân chánh của Đức Phật dẫn đến giải thoát.
Việc từ thiện, nếu bạn có đủ nguồn lực, là một lựa chọn cá nhân, nhưng việc từ thiện bị chờ đợi hay cưỡng ép chỉ
đơn giản
là một từ hoa mỹ thế cho từ nô dịch.
Thời trang không chỉ
đơn giản
là quần áo. Thời trang ở trong không trung, sinh ra với gió. Người ta có thể cảm nhận được nó bằng trực giác. Nó ở trên bầu trời và trên đường phố.
Mỗi người đều có góc nhìn nhận sự việc khác nhau, có người thì cho rằng đó là chuyện tốt, nhưng cũng có người coi đó là xấu, tôi không thể thay đổi cách nhìn của họ đối với tôi, tôi chỉ làm điều mà bản thân mình cho là đúng, cuộc sống này sẽ
đơn giản
hơn, không phải sao?
Vấn đề với lắng nghe, dĩ nhiên, là chúng ta không nghe. Có quá nhiều âm thanh trong đầu chúng ta đến nỗi ta chẳng nghe thấy gì cả. Cuộc hội thoại bên trong chỉ
đơn giản
là chẳng bao giờ ngừng. Nó có thể là giọng nói của ta hay bất cứ giọng nói nào ta muốn, nhưng nó là sự huyên náo không ngừng. Cũng như thế, chúng ta không thấy, và cũng như thế, chúng ta không cảm nhận, không chạm vào, không nếm.
Cuộc sống
đơn giản
ở trang trại là tất cả đối với tôi. Không gì thư giãn hơn khi tới con đường cho xe chạy ngoằn ngoèo dẫn về nhà sau chuyến bay dài. Sự yên tĩnh của buổi đêm êm dịu hơn thuốc ngủ.
Đó là nỗi sợ hãi cho những điều chưa biết. Điều chưa biết là chính nó. Và nỗi sợ hãi nó khiến mọi người hối hả theo đuổi giấc mơ, ảo vọng, chiến tranh, hòa bình, tình yêu, hận thù, tất cả những thứ đó - tất cả chỉ là ảo ảnh. Điều chưa biết là chính nó. Hãy chấp nhận rằng nó chưa được biết và
đơn giản
là nó đang lướt đi. Mọi thứ đều chưa biết -- và rồi bạn vượt lên trong cuộc chơi. Đó chính là nó. Đúng không?
Cuộc sống khá
đơn giản
: Bạn làm vài việc gì đó. Hầu hết đều thất bại. Một vài việc thành công. Bạn làm nhiều hơn việc thành công đó. Nếu nó thành công lớn, người khác nhanh chóng sao chép bạn. Rồi bạn làm việc khác. Mánh khóe là làm việc khác.