Không thể quan tâm nổi, vậy đừng quan tâm nữa. Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa. Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa. Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.
Sách cũ, giấy đen, không còn đọc được, nhưng nó lại có giá trị của những trang nhật ký cuộc đời. Nó là kỷ niệm, là nhắc nhớ, là những cuốn sách không phải để đọc mà để nghĩ ngợi, để suy tư, để ngẩn ngơ cùng năm tháng đời người. Bán chúng làm chi. Vì giữ chúng thì chật nhà nhưng không có chúng, cuộc đời ta bỗng hóa ra buồn tênh, trống rỗng...
Tình yêu là một ngôi nhà có nhiều phòng, căn phòng này để nuôi dưỡng tình yêu, căn phòng này để làm nó vui vẻ, căn phòng này để làm sạch nó, căn phòng này để mặc quần áo cho nó, căn phòng này để cho nó
nghỉ ngơi
, và mỗi căn phòng đều cũng có thể là căn phòng để cười vui, căn phòng để lắng nghe, căn phòng để xin lỗi hoặc căn phòng cho sự thân mật bên nhau, và tất nhiên, có các căn phòng dành cho những thành viên mới của gia đình.
Phát ngôn mà không coi trọng người nghe, biết đâu chừng có kẻ gièm pha vu cáo, nên nhẫn nại suy nghĩ trước, Nhân vì việc mà tranh giành với nhau, biết đâu chừng mình đây là người không phải, nên bình tâm ngầm nghĩ ngợi .