Bạn ở nơi hiện tại và là con người hiện tại bởi chính bản thân bạn. Tất cả những gì đang là bạn ngày hôm nay, hay sẽ là bạn trong tương lai, đều phụ thuộc vào bạn. Cuộc sống của bạn ngày hôm nay là tổng kết quả của những lựa chọn, quyết định và hành động bạn đã có cho tới
thời điểm
này. Bạn có thể tạo ra tương lai của chính mình bằng cách thay đổi hành vi.
Hầu hết mọi người không biết mình can đảm đến thế nào. Thực ra, rất nhiều người có tiềm năng trở thành anh hùng, cả nam giới và nữ giới, lại sống cả đời tự ngờ vực bản thân. Giá họ biết mình có tiềm năng rất lớn, điều ấy sẽ cho họ khả năng tự tin tưởng bản thân để đối mặt với hầu hết các rắc rối, thậm chí cả trong những
thời điểm
khủng hoảng.
Hành động với với lẽ thường tình theo từng
thời điểm
, đó là sự khôn ngoan tốt nhất mà tôi biết; và triết lý tốt nhất là làm bổn phận của mình, đón nhận thế giới khi nó xảy ra, nghiêm cẩn thực hiện phần của mình; cảm tạ sự tốt lành đã đem đến cho mình biết bao hạnh phúc.
Giả sử đời này dài tương đương một ngày thì khi bạn hai mươi mấy tuổi cũng chỉ hơn bảy giờ sáng mà thôi, đây là lúc cần ra khỏi nhà. Đừng lấy lý do “Không còn kịp nữa” mà trì hoãn
thời điểm
ấy. Chúng ta vẫn còn trẻ, vẫn có thể thất bại, có thể phạm sai lầm, có thể thất hứa, và còn có thể bắt đầu lại từ đầu. Tương lai vẫn chưa đến, hết thảy vẫn còn kịp, không gì là không thể thay đổi.
Tôi thấy rằng nỗi buồn phần lớn là những phút giây căng thẳng mà chúng ta thấy tê liệt vì không còn nghe được những cảm xúc kinh ngạc của mình đang sống. Bởi chúng ta đơn độc với sự hiện diện xa lạ đã bước vào mình; bởi mọi thứ ta tin tưởng và quen thuộc bị lấy mất trong chốc lát; bởi chúng ta đứng giữa sự dịch chuyển khiến ta không thể đứng yên. Vì thế mà khi nỗi buồn qua đi: sự hiện diện mới bên trong, sự hiện diện được bổ sung, đã bước vào tim ta, bước vào căn phòng sâu nhất và thậm chí không còn ở đó - đã ở trong máu ta rồi. Và ta không biết nó là gì. Ta có thể dễ dàng tin rằng không có điều gì xảy ra, và dù vậy ta đã thay đổi, như một ngôi nhà thay đổi vì khách đã bước vào. Chúng ta không thể nói ai đã đến, có lẽ sẽ không bao giờ biết được, nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy tương lai đã bước vào ta theo cách này để có thể thay đổi trong ta từ rất lâu trước khi nó xảy ra. Và vì thế điều quan trọng là chúng ta cần ở một mình và chú tâm khi buồn: bởi khoảng khắc tưởng chừng như không biến cố và bất động mà tương lai tiến vào ta gần với cuộc đời hơn bất cứ
thời điểm
ồn ào ngẫu nhiên nào mà nó xảy ra từ bên ngoài. Ta càng lặng yên, ta càng kiên nhẫn và rộng mở trong nỗi buồn của mình, sự hiện diện mới càng tiến vào trầm lặng và sâu lắng, và nó càng thuộc về ta và trở thành vận mệnh của ta nhiều hơn.
Chúng ta luôn sống vào
thời điểm
mình sống và không phải vào lúc nào đó khác, và chỉ qua thu lấy toàn bộ ý nghĩa của từng trải nghiệm hiện tại trong từng khoảng khắc hiện tại mà ta được chuẩn bị để làm cùng điều đó trong tương lai.
Quá khứ đã qua, tương lai thì chưa đến, và nếu chúng ta không quay trở lại với chính bản thân mình trong
thời điểm
hiện tại, chúng ta không thể bắt nhịp với cuộc sống.
Trên thế gian này không có cuốn sách nào mà ai cũng phải đọc, chỉ có những cuốn sách mà một cá nhân phải đọc vào một
thời điểm
ở một nơi nhất định trong một hoàn cảnh nhất định, và vào một giai đoạn trong cuộc đời.
Ai cũng có thể tức giận – điều đó dễ lắm, nhưng nổi giận với đúng người ở đúng mức vào đúng
thời điểm
vì đúng mục đích, và theo cách đúng – không hề dễ và không phải ai cũng làm được.
Được gặp một người có duyên với mình trong
thời điểm
thích hợp, là hạnh phúc của cả cuộc đời; Được gặp một người có duyên với mình trong
thời điểm
không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.