Có ruộng mà chẳng biết cày Có kho mà chẳng có đầy bầy ra, Có sách mà chẳng giở tra Cháu con ngu dốt để mà người chê, Như kho
trống rỗng
chẳng nề Những năm thiều thốn lấy gì mà ăn, Cháu con ngu dốt không răn Vì không lễ nghĩa làm căn để rèn.
Có người nói, sự trung thành của đàn ông như tình yêu chân thật, có thể gặp nhưng không thể cầu, dù có tiền hay không đều đã là bản tính, khác biệt chỉ ở chỗ cám dỗ nhiều hay ít mà thôi. Nếu đã thế thì gả cho người ăn trắng mặc trơn, phú quý giàu có còn hơn gả cho kẽ nghèo hèn khốn khổ rồi phải vàng cả mắt đi trong mùi dầu mỡ mà nguyền rủa gã đàn ông vô lương tâm kia. Có lẽ cũng chính vì nguyên nhân đó mà hôn nhân của kẻ giàu có luôn
trống rỗng
và giả tạo nhưng lại bền chặt hơn những người bình thường khác.
Đau khổ sẽ liền sẹo, vết thương sẽ khép miệng. Con người luôn muốn biết mình cần gì mới có thể nắm bắt được cái đó! Thực ra cuộc đời mỗi người đều
trống rỗng
như nhau, thế nên chúng ta cần phải tự tìm niềm vui, dùng mọi thú vui kỳ quặc nhất để lấp đầy hành trình sống hư ảo đó.
Hôn nhân chính là cuộc chiến tranh không khói lửa, phải tiến hành một cách có chiến lược. Khi hai người mới sống chung với nhau, cậu phải có tầm nhìn xa trông rộng, phải biết chiến thắng chồng mình về mặt tâm lý. Cậu phải để chồng mình nhận ra rằng thực ra cậu biết hết mọi trò khôn lỏi của anh ấy, chỉ vì cậu rộng lượng với anh ấy mà thôi, chắc chắn cậu không được để anh ta bóp mũi mình, bởi sau khi lấy nhau, hai người phải yêu thương, tin tưởng, tự lập và ngang sức một cách tương đối. Nếu quá mềm yếu, cậu sẽ bị bắt nạt. Thế nên, người phụ nữ thông minh là người học được cách giữ lửa cho hôn nhân của mình, tình yêu của hai người cũng sẽ không còn quá mặn nồng, lãng mạn nữa nếu họ ở bên nhau lâu. Những lúc như thế kị nhất là khóc lóc bám riết, tốt nhất là áp dụng biện pháp lạt mềm buộc chặt, nhẹ nhàng nói những điều anh ấy thích nghe, đợi khi anh ấy mềm lòng rồi thì hãy nói ra nhược điểm, lỗi lầm mà anh ấy mắc phải.
Hóa ra, bề ngoài cứng rắn của cô chẳng qua vì muốn che dấu đi sự tự ti của nội tâm, cho dù tiền bạc có nhiều đi chăng nữa cũng không thể lấp đi sự
trống rỗng
trong trái tim. Mỗi người đều có những vết sẹo mà người ngoài không biết, chỉ là không may bị lộ ra mà thôi.
Con người hay phạm một ít sai lầm, ví như lúc mất đi rồi mới phát hiện người luôn bên cạnh làm bạn với mình đã không còn nữa. Lúc bàn tay
trống rỗng
mới ý thức được thứ còn lại mà bản thân mình có chỉ là tham lam cùng ích kỉ vô cùng tận.