Không thể quan tâm nổi, vậy đừng quan tâm nữa. Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa. Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa. Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi
cô độc
, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.
Thật may mắn nghệ thuật là một nỗ lực cộng đồng - một cộng đồng nhỏ nhưng tinh túy sống trong thế giới tâm linh hóa nỗ lực để giải nghĩa những cuộc chiến và sự
cô độc
của xác thịt.
Những người bạn thân thiết thật sự là kho báu của cuộc đời. Đôi lúc họ hiểu ta hơn ta hiểu chính mình. Với sự trung thực dịu dàng, họ có mặt để chỉ dẫn và hỗ trợ ta, để chia sẻ cùng ta tiếng cười và nước mắt. Sự hiện hữu của họ nhắc ta rằng ta không bao giờ thật sự
cô độc
.
Người luôn là trung tâm của mọi cuộc vui náo nhiệt thường có chứng sợ hãi sự
cô độc
; nhưng một người quá
cô độc
và lạnh lùng ngược lại là nguồn cơn của sự náo nhiệt.
Tôi trở thành một ngọn cỏ
cô độc
. Một ngọn cỏ cô đơn, giữa đêm khuya, giữa đồng không hiu quạnh. Một ngọn cỏ dẻo dai, kiên cường, tự sinh tự diệt, bé nhỏ và cô đơn.
Có một số bài hát, chỉ thích hợp
cô độc
nghe trong đêm, cảm giác buồn bã nhẹ nhàng quay về, hoặc dừng lại ở thời trẻ, trước khi thành thục che giấu đã từng dao động, năm tháng
cô độc
, giai điệu u buồn như một sự an ủi vô hình, từng câu từng câu như tiếng khóc ai oán, giống như bản thân không thể che giấu trái tim cay đắng với người khác.
Đúng thế, mỗi người đều nên chuẩn bị cho cuộc sống
cô độc
, bởi cơ hội có được tình yêu thường rất hiếm hoi và chật vật. Đã bao nhiêu người, cả một đời cũng chưa từng nếm trải cảm giác hân hoan khi thân tâm giao hòa. Ta có được ai, đó đều là định mệnh.
Tô ơi, cậu có biết nỗi
cô độc
của riêng một người như thế nào không? Có nghĩa là tất cả mọi người xung quanh đều không có liên quan gì tới cậu cả. Tất cả mọi người đều biến mất.
Vào lúc con người ta
cô độc
nhất, thì rượu chính là chìa khoá mở một cánh cửa mà hằng ngày bạn không đủ can đảm mở nó ra, một cái tôi mà bình thường bạn không dám đối mặt, thế rồi bạn như một gã đạo diễn bị điên, tung tẩy giữa thinh không, ngắm nhìn cái tôi kia biểu diễn những phân đoạn kịch bản gốc được vùi sâu trong chính trái tim mình dưới trạng thái vui hoặc buồn, giận giữ hay nạt nộ, có thể là bi mà cũng có thể là hài.
Làm một người cha xứng đáng khó hơn so với tưởng tượng quá nhiều, không phải cứ bỏ công bỏ sức, không phải có ý chí kiến cường, không phải cứ chịu đựng nỗi cô đơn,
cô độc
, không phải cứ bỏ ra toàn bộ tâm huyết của mình là có thể làm được.
Có người từng nói, sự dụ hoặc đến cực điểm chính là thứ độc dược chí mạng đối với những người đang yêu. Giống như những kẻ nghiện ma tuý, biết rõ tình yêu có độc nhưng vẫn lao vào, hết lần này tới lần khác chịu tổn thương tới cực điểm. Trái tim tan nát vẫn ôm lấy ảo tưởng tình yêu có thể phá tan giới hạn cuối cùng của sự dụ hoặc cực hạn…