Các em không hiểu chuyện là vì chưa có
kinh nghiệm
, cho nên không biết sợ là như thế nào, mà ngay cả chuyện của người xung quanh cũng chẳng thèm quan tâm, các em chỉ cảm thấy thất tình và những chuyện vặt vãnh là quan trọng. Chúng ta phải quý trọng thời gian, nó không chờ chúng ta, mà chính chúng ta phải chạy theo nó, và có những người suốt ngày cứ chìm đắm trong nỗi đau của mình mà không chịu tiến về phía trước và đương nhiên họ mất đi sự định hướng cho tương lai của mình, thế nhưng không cần vì vậy mà khinh khi bản thân, không cần lo sẽ bị ai cười chê.
Biết hối hận mới không phạm lại những lỗi lầm tương tự. Như vậy lần sau mới có thể làm tốt hơn. Thà là học được những
kinh nghiệm
trong sự hối hận còn hơn tự ép mình không được hối hận. Hối hận, tự trách, cắn rứt đều được cả, nhưng hối hận chỉ nên trong thời gian ngắn. Chứ nếu hối hận và cắn rứt suốt thì đúng thực là hành động của kẻ yếu đuối. Vì việc gì đó mà hối hận đằng đẵng mười năm chi bằng hối hận chỉ một tháng thôi và dùng thời gian chín năm mười một tháng còn lại đithay đổi, đi sửa chữa. Tôi hối hận vì yêu người này nên sau này tôi quyết sẽ không ngu ngốc như thế nữa. Tôi hối hận vì đã làm ra những việc tệ hại như thế, sau này sẽ không vậy nữa. Tôi hối hận vì mình đã nói như vậy, sau này phải suy nghĩ kỹ mới phát ngôn. Hối hận có gì là không đúng? Tự ép bản thân không được hối hận chỉ khiến sai càng thêm sai, chân càng lấm bùn. Đến nước đó bạn sẽ hối hận vì ban đầu mình đã không biết hối hận.