“Nếu như có thể làm lại từ đầu, em sẽ bỏ qua tính bướng bỉnh cũng như tự tôn của bản thân. Nếu như có thể quay lại thời khắc ban đầu, em nhất định sẽ nói với anh rằng em rất yêu anh, không hề ít hơn tình yêu anh dành cho em. Nếu như tất cả chỉ như một giấc mộng thì có lẽ sẽ tốt hơn chăng…”
Em không hỏi, anh cũng chẳng nói, đó chính là xa cách. Em hỏi rồi, nhưng anh không nói, đó chính là bất hòa. Em hỏi rồi, anh nói với em, đó chính là tin tưởng. Anh không nói, em không cần hỏi, đó chính là thấu hiểu. Em không hỏi, nhưng anh vẫn nói, đó chính là dựa vào nhau.
Có những từ, chỉ thích hợp giữ lại trong tim, có những nỗi đau, chỉ thích hợp để quên đi trong im lặng. Khi đã qua đi rồi, bạn trưởng thành lên, bản thân mới biết như vậy cũng tốt. Rất nhiều thay đổi, bản thân bạn chẳng cần nói ra, người khác sẽ nhìn thấy thấu đáo.
Với 2 kẻ yêu nhau mà nói, “chia tay” là việc không bao giờ được phép đem ra đùa cợt, cũng như vợ chồng lúc cãi nhau vẫn kiêng kỵ nhất hai tiếng “ly hôn”. Chỉ cần đôi bên có kẻ nói ra, lời nói sẽ theo vào suy nghĩ, một sớm một chiều chẳng mấy chốc sẽ trở thành sự thật.
Số mệnh của hoa anh đào thật thê lương, thân cây cứng cáp không biết đã thai nghén qua biết bao mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể rực rỡ giữa nhân gian một thoáng mà thôi… Không! Một thoáng rực rỡ ấy cũng chính là sự vĩnh hằng! Những thứ tốt đẹp chỉ cần từng có đã là đủ rồi…
Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra rằng thời gian có thể thay đổi tất cả, con tim đổi thay, tình cảm cũng thay đổi, quãng thời gian vui buồn tươi đẹp bên người đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ mà thôi…
Hãy nắm tay để em có thể bước cùng anh qua mọi nẻo đường, để anh dắt em chạy trên những cánh đồng lộng gió, để ta không lạc mất nhau giữa đường phố xô bồ, giữa những ồn ào của thường nhật, giữa những dối lừa của cuộc sống bon chen này. Nắm tay em thật chặt, ta mãi đi chung một con đường, cùng nhau trải qua nhiều mùa yêu thương nữa.
Nếu không có một trái tim kiên cường, bất luận là hiện thực hay mộng ảo, đều không thể có niềm vui mãi mãi, nếu có trái tim kiên cường, hoàn toàn có thể sống tốt trong thế giới hiện thực, hà tất sống trong ảo mộng…
Đã bao giờ bạn từng thử kéo tay một người mà bạn muốn lấy làm chồng, hoặc lấy làm vợ, hai người chạy băng băng trên con phố tấp nập nhất trong thành phố chưa? Lần sau hãy thử xem sao nhé! Đó là một cảm giác…tưởng chứng như chỉ một giây sau bạn sẽ hóa thành cánh bướm tung bay theo anh ấy.
Định luật Murphy: “Khi bạn căm ghét một người, anh ta sẽ luôn xuất hiện trước mặt bạn mọi lúc mọi nơi, còn khi bạn muốn gặp một người lại không thể tìm được anh ta.”
Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới không phải là góc biển chân trời, cũng không phải là cách nhau phương trời, mà là khi em đang đứng trước mặt anh nhưng anh lại không biết là em yêu anh.
Chuyện tình cảm thật ra rất khó hiểu, rõ ràng là hai người xa lạ, nhưng đúng lúc gặp được nhau giữa biển người mênh mông, rồi yêu nhau, rồi không thể rời xa nhau, rồi học được cách viết hai chữ ‘hạnh phúc’ như thế nào.
Chỉ cần hai người thật lòng yêu nhau, chẳng quan hệ gì đến chuyện thân phận hay địa vị, thậm chí là dung mạo. Không phải có một câu nói rằng ‘chỉ cần ta yêu người, cả thiên hạ này người có một không hai’.
Mất đi thứ gì đó, vĩnh viễn sẽ không thấy nó, vĩnh viễn không tìm lại được. Nhưng mà, vẫn còn người và vật trước mắt, nên tích cực tranh thủ, hết sức quý trọng. Có lẽ, cuộc đời chính là như thế, mất đi, chấm dứt, bắt đầu, tiếp tục, lại chấm dứt, rồi biến mất… Cho dù thế nào, chúng ta đều muốn gánh hết tai nạn và hạnh phúc của riêng mình, tiến lên phía trước, không quay đầu lại.