Chúng ta coi những sự thật này tự chúng đã là minh chứng: rằng tất cả con người được sinh ra bình đẳng; rằng họ được Đấng Sáng tạo của mình ban cho một số quyền không thể bị tước đoạt; và giữa chúng là sự sống,
tự do
, và sự theo đuổi hạnh phúc.
Những người khó phục vụ nhất là người nghèo. Cho họ miễn phí, và họ nghĩ đấy là cái bẫy. Bảo họ đầu tư nhỏ, và họ nói sẽ không thể kiếm được nhiều. Bảo họ đầu tư lớn, và họ bảo không có tiền. Bảo họ thử thứ mới, và họ nói mình không có kinh nghiệm. Bảo họ đấy là kinh doanh truyền thống, và họ nói sẽ khó làm. Bảo họ đấy là mô hình kinh doanh mới, và họ sẽ nói đấy là kinh doanh đa cấp. Bảo họ mở cửa hiệu, họ bảo sẽ không có
tự do
. Bảo họ làm ăn trong ngành mới, và họ nói không có chuyên môn. Họ cũng có những điểm chung: Họ thích hỏi Google, nghe theo những người bạn cũng vô vọng như mình, họ nghĩ nhiều hơn giáo sư đại học và làm ít người người mù. Cứ hỏi họ, họ có thể làm gì. Họ sẽ không thể trả lời bạn. Kết luận của tôi: Thay vì tim đập nhanh hơn, sao không làm nhanh hơn một chút; thay vì chỉ nghĩ, sao không thực hiện. Người nghèo thất bại vì một hành vi chung: Cả Cuộc Đời Họ Là Chờ Đợi.
Tự do
chính đáng là hành động theo ý chí của ta và không bị cản trở trong giới hạn bao quanh ta được hình thành từ quyền tương đương của người khác. Tôi không bổ sung "trong giới hạn của luật pháp", bởi luật pháp thường không là gì hơn ngoài ý chí của bạo chúa, và luôn luôn là như vậy khi nó vi phạm quyền của cá nhân.
Chỉ dân chủ là chưa đủ, số đông không thể biến điều sai thành đúng. Để thực sự
tự do
, đất nước cũng phải yêu
tự do
sâu sắc và có sự tôn trọng tuân thủ luật pháp.
Một trại ấp bỏ không luôn luôn là một cảnh đáng buồn, nhưng ở miền Nam này chúng ta phải nhìn sâu hơn bề mặt một chút, và rồi chúng ta thấy mỗi khu vườn tược um tùm và nhà cửa trống không, là một dấu hiệu của
tự do
cho nô lệ, và mỗi người yêu đất nước mình, thậm chí dù không có cảm tình với nô lệ, nên vui mừng.
Thật đau khổ cho một quốc gia mà nền văn học cắt giảm vì sự cản trở của thế lực. Điều này không chỉ xâm phạm quyền
tự do
báo chí mà còn đóng kín trái tim của một dân tộc, cắt xén trí nhớ của nó.
Thi ca là thứ nghệ thuật chung của tâm hồn đã trở nên
tự do
và không bị bó buộc vào nhận thức giác quan về vật chất bên ngoài; thay vì thế, nó diễn ra riêng tư trong không gian bên trong và thời gian bên trong của tư tưởng và cảm xúc.
Không có văn hóa và thứ
tự do
tương đối nó gợi lên, xã hội ngay cả khi hoàn hảo cũng chỉ là rừng rậm. Vì vậy mọi sáng tạo đích thực đều là món quà gửi tới tương lai.
Nhờ ơn Chúa mà ở đất nước chúng ta, ta có ba thứ quý giá không tả nổi:
tự do
ngôn luận,
tự do
lương tri, và sự khôn ngoan để không bao giờ dùng đến cả hai.
Quyền lực nói với thế giới, "Ngươi là của ta." Thế giới giam quyền lực trên ngai vàng của mình. Yêu thương nói với thế giới, "Tôi là của bạn." Thế giới trao cho yêu thương
tự do
dưới mái nhà mình.