Đối với người mà mình thích, mãi mãi không bao giờ có thể thực sự tức giận với người ấy được.
Tình yêu
chính là tra tấn con người như vậy, nhưng con người nào giờ vẫn cứ thích hưởng thụ cảm giác bị tra tấn này. Thật sự là tự ngược quá đi.
Sau này, tôi cuối cùng cũng hiểu được,
tình yêu
phức tạp nhất trên đời chính là, A yêu B, B yêu C. Tình cảm dẫu có nhiều đến mấy cũng chỉ là một cái khung, sau đó, tùy vào mỗi người khác nhau mà sẽ có họa tiết khác nhau, chỉ có điều, họa tiết chính đều là một. Ví dụ như, kết thúc của một
tình yêu
, nếu không là vĩnh viễn bên nhau, thì cũng sẽ đường ai nấy đi.
Tình yêu
của tôi và anh cũng vậy, cứ ngỡ là khác biệt, ai biết rằng cũng chỉ đến thế mà thôi. Chỉ vì chúng ta đều muốn nhìn thấy một cái kết viên mãn, một cái kết hạnh phúc, đặc biệt là chuyện tình của bản thân mình.
Đàn ông chững chạc, dễ dàng xem nhẹ
tình yêu
hơn phụ nữ bằng tuổi. Chàng trai mười tám một ngày gọi điện cho người yêu ba lần, người đàn ông hai tám ba ngày mới gọi một lần, cho nên "
tình yêu
chân chính" chỉ có khi còn trẻ.
Hình như có ai từng nói,
tình yêu
không có kết thúc, chỉ có buông xuôi! Chỉ cần con người ta kiên trì, không bỏ cuộc,
tình yêu
sẽ không bao giờ kết thúc. Bây giờ cô muốn nói cho một người biết, có những
tình yêu
phải hiểu được cách buông xuôi! Cố gắng nắm lấy một thứ
tình yêu
vốn không thuộc về mình, chỉ làm cho nhau thêm mệt mỏi. Nhưng bỏ cuộc, nghĩ sao dễ dàng, mà làm sao gian nan đến vậy.
Một là, đàn ông tuyệt đối không thể chiều chuộng; hai là,
tình yêu
cũng không phải cứ hy sinh bản thân là sẽ được báo đáp. Nếu anh ta không yêu bạn, cho dù có bị bạn làm cho cảm động cả ngàn vạn lần cũng sẽ không yêu; nếu anh ta vừa không yêu bạn lại vừa muốn dùng hôn nhân để báo đáp, vậy thì hoặc là do anh ta nhất thời đa cảm, hoặc là điều kiện của anh ta quá tệ, ngoài bạn ra không còn sự lựa chọn nào khác.
Tình yêu
không nhất định phải lựa chọn nhiều lần, chỉ cần gặp đúng người thì chỉ một lần đã có thể nở hoa kết trái. Gặp không đúng người thì chỉ lặp lại quá trình hoa nở rồi lại tàn, không kịp đợi đến khi kết trái.
Trong thế giới
tình yêu
, không chỉ có sự ngọt ngào mà còn cả nỗi đau thương nữa. Sự đau thương này, bất luận về mặt tinh thần hay thể xác đều khiến người ta khó có thể chịu đựng được.
Mỗi người một thời tuổi trẻ, đều không tránh khỏi một câu chuyện
tình yêu
, dù nó được công khai hay đơn phương đi chăng nữa. Có yêu, có tình ý, có thai, có vui vẻ, nhưng lại không có gì là mãi mãi.
Các bậc cha mẹ trên đời ai cũng thế này ư? Luôn dành cho con cái mình
tình yêu
vô tư nhất, dù trong lòng có khổ mấy cũng quyết không để ảnh hưởng đến hạnh phúc của con mảy may.
Không thể tha thứ không phải vì trong lòng còn căm hận, mà là từ đầu chí cuối đã dùng hết sức lực để yêu.
Tình yêu
như thế, đến phút cuối vẫn không thể nào dứt bỏ được, thế nên chọn cách căm hận để tác thành. ...
Tình yêu
giống như những cơn gió biến đổi vô thường, càng kỳ vọng, chờ đợi thì nó càng không đến, nhưng vào những lúc không ngờ đến nhất, nó lại ấp đến không hề báo trước.
Người con gái dùng
tình yêu
để huỷ diệt một người con trai, cùng lắm cũng chỉ làm huỷ diệt đi lòng tin vào
tình yêu
của họ. Còn con trai cũng dùng
tình yêu
để huỷ diệt một người con gái, có thể sẽ huỷ diệt mọi thứ của họ, bao gồm lòng tin vào
tình yêu
, lòng tin vào cuộc sống, lòng tin vào con người.
Có những mối quan hệ trong đời, đôi khi khiến bạn lầm tưởng trong ngọt ngào rằng đó sẽ là
tình yêu
. Thật ra không phải, chỉ là đôi lúc quá mệt mỏi mà dựa dẫm, mà thèm khát một hơi ấm của ai đó.
Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen - người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhòa. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông. Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép số phận. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là một thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có tình bạn,
tình yêu
cũng chẳng còn quan trọng. Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho
tình yêu
. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua năm tháng dài rộng… Thế nên, đừng nói cuộc sống khô khan, đừng nói tuổi càng lớn, con người càng mất dần cảm xúc lãng mạn, chẳng phải vì những năm tháng hoa niên đẹp nhất, chúng ta đã đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho tình cảm, nhưng rồi số phận vẫn phải rẽ ngang đó sao?
Có những con đường chưa đi mà đã nhớ. Có những con đường đi mãi rồi để quên. Cuộc đời giữa nhớ và quên, ai cũng chọn bắt đầu từ nhớ và kết thúc ở quên. Tôi không chọn nhớ, nên suốt đời tôi sẽ chẳng phải cố quên đi gì cả. Vì lẽ đó, thành phố vẫn nguyên vẹn trong tôi, bằng một
tình yêu
như vậy,
tình yêu
của một kẻ suốt đời đi lạc.