Chừng nào con người có tham vọng còn đang thất bại, thế giới sẽ bảo anh ta từ bỏ lý tưởng của mình; nhưng khi tham vọng của anh ta trở thành
hiện thực
, thế giới sẽ ca ngợi anh ta vì sự bền bỉ và quyết tâm mà anh ta đã thể hiện trong những giờ phút đen tối của mình, và mọi người sẽ lấy cuộc đời anh ta làm tấm gương cho các thế hệ sau. Đây luôn là quy tắc. Do đó, đừng để ý đến thế gian nói gì khi bạn vấp ngã. Hãy quyết tâm đứng dậy, để vươn đến mục tiêu cao nhất trong tầm mắt, và bạn sẽ làm được.
Không giống như những 'mối quan hệ thực sự', những 'mối quan hệ ảo' dễ bắt đầu và dễ chấm dứt. Chúng có vẻ hay ho và sạch sẽ, dễ sử dụng, nếu so sánh với trò
hiện thực
chậm chạp, nặng nề và rối rắm.
– Bây giờ tôi phát hiện ra, tình cảm mà không còn phải nhung nhớ, thì không còn gọi là tình cảm nữa rồi. – Hơi khó hiểu. – Nhớ nhung là dùng đầu để nghĩ, còn ở bên nhau là dùng mắt để nhìn. Có lẽ tình cảm của sự nhung nhớ luôn đẹp hơn. – Tại sao? – Bởi vì đầu óc thì dễ dàng lãng mạn hoá, còn mắt nhìn thì chỉ có thể phản ánh
hiện thực
mà thôi.
Tình yêu cũng giống như sợi dây chuyền trên cổ chúng ta. Khi bị
hiện thực
bỏ rơi, chúng ta sẽ vì sự rực rỡ, lấp lánh của nó mà tự hào; khi
hiện thực
bị chú ý tới, sợi dây chuyền xinh đẹp liền biến thành sợi xích, sợi xích càng ngày càng chặt, còn chúng ta, chỉ có thể im lặng chờ cho đến khi nghẹt thở; bị tình yêu, bị
hiện thực
siết cổ đến chết.
Tình cảm trên mạng, chơi cho vui thôi, đừng bao giờ thành thật. Bởi những thứ ảo, chẳng bao giờ dám phơi bày dưới nắng mặt trời. Hãy để Thượng đế là thượng đế, Caesar là Caesar. Mạng là mạng,
hiện thực
là
hiện thực
. Bởi vì mỗi một người nấp đằng sau những ID bằng chữ cái tiếng Anh, chưa nói đó là người tốt hay hư, đẹp hay xấu, đến đó là nam hay nữ cũng chưa chắc, tình yêu tình báo nỗi gì?
Đến khi trưởng thành, khi cuộc đời thực sự đã biến thành một bi kịch hoa lệ không hồi kết thì người ta lại thấy sợ bi kịch, bất kể là tiểu thuyết hay phim truyền hình đều phải biết trước là kết cục có hậu rồi mới xem. Có thể cho là họ đã trưởng thành hơn, cũng có thể họ đã trở nên nhu nhược hơn, đã không còn dũng khí để đương đầu với
hiện thực
và khổ đau.
Thực ra mọi người đều sống quá vất vả và áp lực, xung quanh đều là tường thép bao bọc, nên càng không thể giết đi giấc mơ duy nhất còn lại. Người hiện đại không có ranh giới cuối củng cũng chẳng có tín ngưỡng, nhưng chúng ta nên tin vào một số thứ gì đó, để chúng ta có thể tiếp tục sống. Tình yêu và hôn nhân cũng thế, chúng không phải là thứ để mua bán, con người nên chấp nhận
hiện thực
, nhưng cũng nên để lại chút không gian mơ mộng. Cho dù biết rõ là giả tạo, nhưng còn hơn là không có.
Có những lúc bạn nhớ da diết ai đó, nhưng bạn sẽ không gọi điện cho người ấy. Gọi điện cho người ấy, không biết phải nói như thế nào, chi bằng không gọi vẫn hơn. Nhớ một người, không nhất thiết cứ phải nghe thấy giọng nói người đó. Nghe được giọng nói người đó, có thể lại là một chuyện khác. Mọi thứ trong tưởng tượng, thường bao giờ cũng đẹp hơn một chút so với
hiện thực
. Người ở trong nỗi nhớ nhung đó, cũng sẽ ấm áp hơn người ấy ở ngoài đời. Nỗi nhớ dường như là một thứ gì đó thật xa xôi, nhưng có những lúc lại gần gũi hơn cả so với
hiện thực
. Nỗi nhớ rất gần, bên kia đầu dây điện thoại dường như lại rất xa, chi bằng không gọi điện thoại vẫn hơn.
Chính vì biết rõ tình yêu rồi cũng dần nhạt nhoà theo năm tháng, đến cả những lời ngọt ngào nhất rồi cũng sẽ trở thành những vị đắng, cho nên người ta mới luôn nhớ tới tình yêu ban đầu không vụ lợi, tính toán.
Hiện thực
là như vậy, muốn cao thượng hơn thì thật là khó.
Nếu không có một trái tim kiên cường, bất luận là
hiện thực
hay mộng ảo, đều không thể có niềm vui mãi mãi, nếu có trái tim kiên cường, hoàn toàn có thể sống tốt trong thế giới
hiện thực
, hà tất sống trong ảo mộng...
Từ trước vẫn cho rằng “Cô bé bán diêm” là một câu chuyện hạnh phúc. Một que diêm nho nhỏ, một đốm lửa nhỏ nhoi nhưng có thể nhìn thấy toàn bộ mộng tưởng, đó chẳng phải là hạnh phúc hay sao? Chỉ là, cổ tích vẫn là cổ tích, còn
hiện thực
thì đốt một que diêm thấy đôi mắt cay xè nhưng chẳng thấy kết quả gì. Thứ cuối cùng có thể nhận lấy chỉ là chút tàn tro trên bàn tay.
Ước mơ và lý tưởng là không giống nhau. Ước mơ nhiều lúc có thể xa tầm với, nhưng lý tưởng thì có thể thành
hiện thực
, chúng ta nỗ lực vì nó, thì sẽ thực hiện được mục tiêu. Khi chúng ta hoàn thành từng cái lý tưởng, vậy chúng ta sẽ đến gần ước mơ ban đầu.
Thức tỉnh, thực tế hóa suy nghĩ không phải để bản thân trốn tránh
hiện thực
mà là để đối mặt với nó. Vậy nên, 'cho dù đời không như mơ, và tình mình chẳng là thơ, nhưng chúng ta hãy cứ yêu đi sau khi đã trưởng thành!
Hỏi thế gian tình là gì? Tình trên đời này ai có thể nói rõ ràng được đây, chúng ta đơn phương tình nguyện cho rằng mình được định sẵn để gặp người ấy. Luôn cho rằng chỉ cần có dũng khí sẽ vượt qua mưa gió, nhưng chúng ta lại luôn bị dòng thác
hiện thực
vùi đến rã rời, nửa chừng dang dở con dốc, nhưng cuối cùng không đủ dũng khí địch lại số phận trêu đùa, đành than rằng là do không có duyên, sát cánh liền cành chỉ còn là ước nguyện của ngày hôm đó.
Trên đời này có hai loại người, một lọai sống đơn giản, vui vẻ, không thích truy cứu chân tướng sự thật; một loại khác luôn muốn nhìn thấu đáo sự việc, mặc dù
hiện thực
tàn khốc, cũng sẽ chịu nổi đau một cách tỉnh táo. Từ trước đến nay, tôi luôn theo đuổi cuộc sống của dạng đầu tiên. Đáng tiếc là đến cuối cùng, tôi không thể nào lừa mình dối người, bước lên con đường đau khổ không thể quay đầu của loại người thứ hai.
Con người không ai là không thay đổi, ai rồi cũng sẽ bị hoàn cảnh xung quanh tác động làm thay đổi để thích ứng
hiện thực
, như vậy mới có thể sống tốt... Không ai là vĩnh viễn bất biến cả!
Em cảm thấy sở dĩ gặp nhau không bằng nhớ nhung, là vì gặp nhau chỉ khiến người ta buồn bã, đau đớn phải đối mặt với
hiện thực
, còn nhớ nhung lại có thể biến những lời nói dối thành câu chuyện cổ tích.