Tình yêu, trước giờ luôn là đường một chiều, nếu anh lựa chọn rời bỏ giữa đường, xin anh hãy đi thẳng một mạch, đừng ngoảnh lại, cũng đừng chờ mong trở về nơi đã từng bắt đầu. Bởi vì con đường này vẫn tiếp tục đi thẳng. Và trên con đường đó, em không phải là em nữa, mà anh cũng không còn là anh của lúc đầu. Có lẽ chúng ta đã được định trước, không thể về lại nơi từng bắt đầu.
Thế gian không có tuyệt đối thiện ác; có vài người hành vi thoạt nhìn là ác, nhưng chấm dứt đã có thể là thiện; có người hành vi là thiện, nhưng tâm cũng là ác. Chỉ cần làm được không thẹn với lương tâm, không thành ác, liền là thiện.
Người ta nói thích mưa trong khi mở to dù mỗi lần mưa đến. Người ta nói thích nắng trong khi lại tìm chỗ mát đứng mỗi lần nắng lên cao. Người ta nói thích gió trong khi hấp tấp đóng cửa phòng mỗi lần gió lại. Đó là lý do người ta ta sợ những khi có ai đó nói yêu mình.
Không phải mọi sự kiên trì đều có kết quả tốt, có lúc bỏ cuộc không phải vì sợ thất bại mà là phát hiện ra thực sự nó đã mất đi ý nghĩa, từ bỏ là vì tương lai tốt hơn.
Rất nhiều cô gái được khuyên lấy người yêu mình sẽ hạnh phúc hơn lấy người mình yêu. Nhưng thực ra chẳng phải, hạnh phúc không nằm ở người mình yêu hay người yêu mình. Hạnh phúc là ở trong lòng bàn tay, biết nắm lấy hay không lại là chuyện khác.
Sau khi kết thúc một mối tình nghiêm túc, điều khiến người ta đau lòng chính là từ nay bạn mất đi cơ hội tay ấp má kề, tâm sự thâu đêm của một người; nhưng điều khiến người ta phiền nhất là người đi đường om sòm vây lấy quan sát, yêu cầu bạn phân tích, mổ xẻ tình tiết một cách đầy đủ.
Thất tình kỳ thực chỉ giống một trận cảm cúm, bạn có khó chịu thế nào cũng chẳng ai thấu hiểu, nhưng cảm cúm chắc chắn là không chết được, rốt cuộc bạn cũng sẽ khỏe lại thôi. Rồi sẽ có ngày bạn phát hiện ra triệu chứng cảm cúm đã biến mất trong lặng lẽ, cả người cũng trở nên nhẹ nhõm hơn. Thất tình cũng thế, bỗng có một ngày, lúc bạn xem những tấm hình cũ với người khác, chợt nhớ đến từng còn có một người đã khiến bạn đau thương tuyệt vọng đến thế. Và khi ấy chứng minh rằng, thực ra bạn đã quên anh ta lâu lắm rồi.
Ở trong sinh mệnh của chúng ta, có lẽ chúng ta sẽ gặp được một người như thế: Người đó thích bạn, bạn thích người đó; bạn yêu người đó, người đó cũng yêu bạn. Hai người hoàn toàn thuộc về nhau, bất kể là ai hay chuyện gì cũng không thể phá vỡ. Như vậy cho dù người đó không hoàn mỹ vô khuyết, cho dù bạn vì người ấy mà mất đi điều gì đó, vậy thì sự mất mát ấy dù là thực sự mất đi cũng nhất định khiến bạn cảm thấy thỏa mãn và sẵn sàng chịu đựng một cách vui vẻ.
Có một người có thể cùng bạn cười khi bạn vui vẻ, đó là bình thường. Nhưng không phải mỗi người đều có thể cùng bạn rơi lệ khi bạn bi thương, nếu có được, là may mắn.