Chúc bạn…
Đủ hạnh phúc để trở nên ngọt ngào,
Đủ thử thách để trở nên mạnh mẽ,
Đủ nỗi đau để giữ bạn là con người,
Đủ hy vọng để bạn hạnh phúc,
Đủ thất bại để bạn khiêm tốn,
Đủ thành công để bạn khao khát,
Đủ bạn bè để mang lại cho bạn nguồn
an ủi
,
Đủ giàu có để đáp ứng những nhu cầu của bản thân,
Đủ háo hức để mong chờ,
Đủ niềm tin để xua đi muộn phiền,
Đủ quyết đoán để làm mỗi ngày trở nên tốt hơn hôm qua.
Tình yêu là một thứ không thể miễn cưỡng được. Yêu là yêu, không yêu chính là không yêu, cho dù có mất bao nhiêu thời gian, sức lực, tiền tài, thậm chí là cả tính mạng, cũng chỉ là tự
an ủi
bản thân mà thôi, không thể cưỡng ép đối phương yêu thương ngươi.
Nếu không, cho dù ngươi có đạt được mục đích, tình cảm của đối phương hoặc là cảm kích, hoặc là áy náy, chứ không phải là tình yêu, khiến cho bản thân càng thêm đau lòng, không có được một tình yêu trọn vẹn!
Vận mệnh, chẳng qua chỉ là lời tự
an ủi
vô vị của kẻ thất bại, là những lời đánh trống lảng của kẻ nhút nhát.
Tiền đồ của con người chỉ có thể dựa vào ý chí, sự nỗ lực của bản thân để quyết định.
Ở hoàn cảnh nào người đàn bà cũng có lắm cớ đau khổ hơn đàn ông, và họ đau khổ hơn đàn ông bội phần. Người đàn ông đã có nghị lực lại còn bận thi thố quyền lực của họ: Họ làm việc, họ đi lại, họ bận rộn, họ suy nghĩ, họ nhìn quán xuyến tương lai và tìm thấy trong đó niềm
an ủi
. Còn người đàn bà thì ngồi một chỗ, đối diện với u sầu không có cách gì khuây khỏa, họ cứ buông mình rơi xuống vực sâu thẳm của khổ đau, vực sâu bao nhiêu thì lời cầu nguyện và nước mắt chan chứa bấy nhiêu. Trang tiểu sử của người đàn bà bao giờ cũng gồm mấy chữ: ”Cảm xúc, yêu thương, đau buồn và tận tụy”
Có một số người không đợi được, chỉ có thể bỏ đi, có một số thứ không thể nào có được, chỉ có thể từ bỏ, có một số chuyện đã qua, hạnh phúc hay đau xót, chỉ có thể chôn xuống đáy lòng, có chút hy vọng về thực tại hay tương lai, chỉ có thể lựa chọn quên đi. Có một số tâm sự, bất lực, chỉ có thể tự mình tiêu tan, có một số nhớ nhung không thể nào giải tỏa, nói ra chi bằng không nói… nhưng mà, khi đã nhớ không chịu đựng nổi, lại im lặng giống như vô dụng, sẽ dùng một ít lời nói trong ký ức xa xôi đưa đến bên miệng, làm người khác không nhịn được muốn nghe thêm một lần nữa. Trong những năm tháng dài đằng đẵng, kiểu gửi gắm hư ảo là cách trò chuyện duy nhất có thể
an ủi
nỗi tương tư đã đi vào nơi sâu thẳm.
Chúc bạn… Đủ hạnh phúc để trở nên ngọt ngào, Đủ thử thách để trở nên mạnh mẽ, Đủ nỗi đau để giữ bạn là con người, Đủ hy vọng để bạn hạnh phúc, Đủ thất bại để bạn khiêm tốn, Đủ thành công để bạn khao khát, Đủ bạn bè để mang lại cho bạn nguồn
an ủi
, Đủ giàu có để đáp ứng những nhu cầu của bản thân, Đủ háo hức để mong chờ, Đủ niềm tin để xua đi muộn phiền, Đủ quyết đoán để làm mỗi ngày trở nên tốt hơn hôm qua.
Chúng ta – những người bị săn lùng qua thác nghềnh của cuộc đời, trôi dạt xa khỏi nguồn cội, luôn bị đẩy tới cuối dòng và buộc phải bắt đầu lần nữa, nạn nhân và lại cũng là những kẻ bề tôi sẵn lòng của những quyền năng bí ẩn, chúng ta – những người mà nguồn
an ủi
đã trở thành huyền thoại xưa cũ và sự an toàn, một giấc mơ con trẻ, đã biết đến căng thẳng tới từng góc cạnh của sự tồn tại, nỗi kinh hoàng về thứ gì đó luôn mới mẻ trong từng thớ thịt. Mỗi giờ trong năm tháng của chúng ta đều kết nối với số phận của thế giới. Trong đau khổ và trong niềm vui ta đã sống qua thời gian và lịch sử vượt xa khỏi cuộc sống nhỏ bé của mình, dù chính chúng chẳng biết gì vượt ra ngoài chúng. Vì thế, mỗi chúng ta, thậm chí con người nhỏ bé nhất của nhân loại, cũng biết cả ngàn lần về thực tại của ngày hôm nay hơn cả người thông minh nhất giữa tổ tiên của chúng ta. Nhưng không gì được trao cho ta miễn phí; ta trả giá đến tận cùng.
Ngày hôm nay, tôi sẽ
an ủi
và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.
Trong đời ai cũng có buồn đau, nhưng đôi khi thỉnh thoảng vẫn có tia sáng làm sự cô đơn trong trái tim ta tan chảy và mang đến niềm
an ủi
như bát súp nóng và chiếc giường êm.
Đôi lúc, khi nỗi buồn dâng trào và sự xoa dịu của thời gian trở nên quá chậm chạp, một tâm hồn đau khổ có thể tìm kiếm niềm
an ủi
trong một điều gì đó hữu tình hơn.
Có lẽ chỉ khi màn đêm buông xuống, một chiếc giường, một tấm chăn ấm áp cùng một giấc mơ đẹp, mới có thể
an ủi
được cuộc sống mỗi ngày đều có quá nhiều chuyện không như ý của chúng ta.