Chế độ ta là chế độ dân chủ, tư tưởng phải được tự do. Tự do là thế nào? Đối với mọi vấn đề, mọi người tự do bày tỏ ý kiến của mình, góp phần tìm ra chân lý. Khi mọi người đã phát biểu ý kiến, đã tìm thấy chân lý, lúc đó quyền tự do tư tưởng hóa ra quyền tự do phục tùng chân lý. Chân lý là cái gì có lợi cho Tổ quốc, cho nhân dân. Cái gì trái với lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân tức là không phải chân lý. Ra sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân – tức là phục tùng chân lý.
Phải thật sự mở rộng dân chủ trong cơ quan. Phải luôn luôn dùng cách thật thà tự phê bình và thẳng thắn phê bình, nhất là phê bình từ dưới lên. Phải kiên quyết chống cái thói “cả vú lấp miệng em”, ngăn cản quần chúng phê bình.
Nền dân chủ hiện đại là gã bạo chúa mà biên giới không được xác định; người ta phát hiện mình có thể đi xa như thế nào bằng cách đi thẳng một đường cho tới khi bị ngừng lại.
Chúng ta sống trong một thế giới bẩn thỉu và nguy hiểm. Có những điều mà quần chúng bình thường không cần biết, và không nên biết. Tôi cho rằng nền dân chủ phồn thịnh khi mà chính phủ có thể có những bước đi hợp pháp để giữ bí mật của mình, và khi báo chí có thể quyết định có in điều mình biết hay không.
Chỉ dân chủ là chưa đủ, số đông không thể biến điều sai thành đúng. Để thực sự tự do, đất nước cũng phải yêu tự do sâu sắc và có sự tôn trọng tuân thủ luật pháp.
Một xã hội có quá ít người tư duy độc lập dễ bị tổn thương dưới sự khống chế của những kẻ lãnh đạo cơ hội và có vấn đề. Một xã hội muốn tạo ra và duy trì hệ thống xã hội tự do và dân chủ buộc phải tạo ra sự độc lập có trách nhiệm về tư duy ở thế hệ trẻ của nó.
Cán bộ, Đảng viên, đoàn viên, phải làm đầu tầu, gương mẫu. Muốn làm gương mẫu thì điều quan trọng nhất là các chú từ tỉnh đến huyện, đến xã phải đoàn kết, đoàn kết thật sự, làm sao tự mình nêu gương và giáo dục cho Đảng viên, đoàn viên, cán bộ giữ gìn, phát triển đạo đức cách mạng, làm sao cho nhân dân biết hưởng quyền dân chủ, biết dùng quyền dân chủ của mình, dám nói, dám làm.