Giác ngộ
có hai giai đoạn: Giác là giai đoạn thứ nhất, ví dụ khi con nghe được một kiến thức gì mới, có người nói với con một câu nói, bỗng con cảm thấy mình như được mở rộng tầm mắt, nhìn thấu được những điều mơ hồ trước đó, cái này được gọi là ‘giác’. Nhưng trong cả cuộc đời này của con, gặp phải bất cứ chuyện gì, đều phải xem xét lại thâm tâm mình, suy ngẫm, tìm hiểu, đêm ngày tích lũy, quá trình lâu ngày và dần thẩm thấu mọi điều này gọi là ‘ngộ’.
“Mong ước” trong lúc hành thiền có thể là bạn hay kẻ thù. Nếu là bạn, nó sẽ khiến ta muốn hành thiền, muốn tìm hiểu, muốn chấm dứt khổ đau. Nếu là kẻ thù, nó sẽ khiến ta mong ước những gì chưa xảy ra, muốn đối tượng của mình có được những gì mà chính đối tượng đó không có. Nhưng cuối cùng, chúng ta phải xả bỏ mọi mong ước, ngay cả mong ước
giác ngộ
, mới giải thoát được.
Giác ngộ
chẳng có gì khó hiểu. Chỉ lột vỏ chuối ra bỏ vào miệng là bạn sẽ biết ngay hương vị của nó. Bạn phải thực hành để tự mình chứng ngộ, và bạn cần phải kiên trì. Nếu thành đạo dễ dàng thì mọi người đã làm rồi. Tôi bắt đầu vào chùa từ lúc tám tuổi và trở thành nhà sư đã hơn bốn mươi năm; còn bạn thì chỉ muốn hành thiền một hai đêm thôi để đi thẳng đến niết bàn. Đâu phải chỉ cần ngồi xuống là tức khắc
giác ngộ
. Không phải chỉ cần một người nào đó gõ vào đầu bạn một cái là bạn thành đạo ngay.
Giác ngộ
luôn luôn hiện hữu. Sự
giác ngộ
nhỏ bé sẽ mang tới
giác ngộ
lớn lao. Nếu bạn hít thở và nhận ra rằng mình vẫn đang sống, đó là lúc bạn chạm tay vào điều kỳ diệu của việc được sống. Đó cũng là một loại
giác ngộ
.
"Mong ước" trong lúc hành thiền có thể là bạn hay kẻ thù. Nếu là bạn, nó sẽ khiến ta muốn hành thiền, muốn tìm hiểu, muốn chấm dứt khổ đau. Nếu là kẻ thù, nó sẽ khiến ta mong ước những gì chưa xảy ra, muốn đối tượng của mình có được những gì mà chính đối tượng đó không có. Nhưng cuối cùng, chúng ta phải xả bỏ mọi mong ước, ngay cả mong ước
giác ngộ
, mới giải thoát được.
Nhiều khi mình muốn bắt cái tâm phải yên lặng, và chính sự cố gắng đó lại làm cho tâm rối loạn thêm. Chúng ta cần tập để buông xả tất cả lòng ham muốn, dù là ham muốn
giác ngộ
. Có như vậy chúng ta mới được giải thoát.
Tôi
giác ngộ
được rằng tất cả thất bại và nản lòng của tôi trong quá khứ thực ra đặt nền móng cho những thấu hiểu đã tạo ra mức sống mới mà giờ tôi thấy hài lòng.
Giác ngộ
có hai giai đoạn: Giác là giai đoạn thứ nhất, ví dụ khi con nghe được một kiến thức gì mới, có người nói với con một câu nói, bỗng con cảm thấy mình như được mở rộng tầm mắt, nhìn thấu được những điều mơ hồ trước đó, cái này được gọi là 'giác'. Nhưng trong cả cuộc đời này của con, gặp phải bất cứ chuyện gì, đều phải xem xét lại thâm tâm mình, suy ngẫm, tìm hiểu, đêm ngày tích lũy, quá trình lâu ngày và dần thẩm thấu mọi điều này gọi là 'ngộ'.