Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận
– là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Có người bảo với tôi rằng. Có lẽ, trước tiên chúng ta sống vì bản thân mình. Yêu một người hay từ bỏ một người rốt cuộc cũng vì bản thân mình mà chọn. Sau này, thời gian trôi qua, có người sẽ quên mất mình đã buồn, có người sẽ
hối hận
, có người sẽ hài lòng nhưng cũng có người cứ như đi tìm mãi giấc mơ mình đã tỉnh.
Cái mất đi, chẳng qua chỉ do mình tạm giữ. Hết thời hạn, chúng lại thuộc về tay một người khác. Con người mượn tạm tình yêu của nhau như vậy, nhưng nổi đau lại sâu tận khôn cùng
Con người không bao giờ biết đủ cả. Sau khi đã nếm trải mật ngọt của tình yêu, tiếp đến liền đưa ra những yêu cầu nhân danh tình yêu như: cả đời trung thành, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ… Nhưng mà, cả đời là một quãng thời gian rất dài. Cái thứ gọi là tình yêu này có quyền gì mà ràng buộc vô thời hạn tương lai của một người.
Cho dù bạn chọn con đường nào, bạn vẫn sẽ có chút lưu luyến với những con đường mà bạn không chọn. Vì vậy trên đời không hề có chuyện lựa chọn mà không
hối hận
.Do đó trong cuộc đời sẽ không có đáp án nào chính xác. Bạn cần tin rằng con đường bạn đã chọn là đáp án chính xác. Và biến nó thành câu trả lời đúng. Thế thôi.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình. Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận
– là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân. Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình. Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra. Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Nhiều năm qua, tôi luôn học tập một việc, chính là không quay đầu lại, chỉ vì bản thân chưa từng làm chuyện gì phải
hối hận
, không
hối hận
vì những chuyện mình đã làm. Mỗi bước đi của cuộc sống, đều phải trả giá đắt. Tôi có được một ít những gì mình muốn, mất đi một ít những gì mình không muốn mất. Nhưng con người trên thế giới này, có phải ai cũng như vậy đâu?”
Tôi muốn nói với người ấy rằng bất kể tôi ở đâu, bất kể có xảy ra chuyện gì, thì tôi cũng vẫn sẽ nhớ về người ấy, về khoảng thời gian chúng tôi đã từng có; đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời tôi. Và nếu như tôi có thể làm lại, thì tôi cũng vẫn sẽ chọn lựa đi cùng người ấy một đoạn đường. Không
hối hận
!
Vẻ đẹp giống như trái cây giữa mùa hè, rất dễ bị hư thối, khó bảo quản. Trên đời có nhiều người đẹp, họ có tuổi trẻ phóng đãng, nhưng cuối đời phải
hối hận
. Vì vậy cái đẹp của tướng mạo và cái đẹp của đạo đức kết hợp lại làm một, chỉ có như vậy, cái đẹp mới có thể phát ra ánh sáng thực sự.
Tôi đã phải trả một cái giá đắt vô cùng cho những truyện cổ tích của tôi. Vì chúng mà tôi đã từ chối hạnh phúc mà đáng lẽ ra tôi đã được hưởng, đã bỏ ra quãng thời gian mà đáng lẽ sức tưởng tượng mặc dù là mạnh mẽ và sáng láng, phải nhường cho thực tế.
The man who insists upon seeing with perfect clearness before he decides, never decides. Accept life, and you must accept regret. Người khăng khăng muốn thấy rõ mọi thứ trước khi quyết định sẽ chẳng bao giờ quyết định. Chấp nhận cuộc sống, và bạn phải chấp nhận sự
hối hận
.