Khi những lời bàn tán về rắc rối tôi gặp phải vang to nhất, tôi làm điều mà mình luôn đề cập. Tôi yên lặng và lắng nghe câu trả lời cho câu hỏi Chuyện này xảy ra để dạy tôi điều gì? Câu trả lời đầu tiên trước nhất? Hãy đặt cái tôi xuống. Hãy bước ra khỏi cái tôi để bạn có thể nhận ra sự thật. Ngay khi tôi làm điều đó, tôi có thể nhận thấy vai trò của mình trong việc tạo ra “hoàn cảnh của bản thân”, mà không oán trách người khác. Và – bingo! – tôi nhận ra tất cả những tiếng ồn về sự chật vật của tôi chỉ là phản chiếu nỗi sợ hãi và đau khổ của tôi.
Khi những lời bàn tán về rắc rối tôi gặp phải vang to nhất, tôi làm điều mà mình luôn đề cập. Tôi yên lặng và lắng nghe câu trả lời cho câu hỏi Chuyện này xảy ra để dạy tôi điều gì? Câu trả lời đầu tiên trước nhất? Hãy đặt cái tôi xuống. Hãy bước ra khỏi cái tôi để bạn có thể nhận ra sự thật. Ngay khi tôi làm điều đó, tôi có thể nhận thấy vai trò của mình trong việc tạo ra "hoàn cảnh của bản thân", mà không oán trách người khác. Và - bingo! - tôi nhận ra tất cả những tiếng ồn về sự chật vật của tôi chỉ là phản chiếu nỗi sợ hãi và đau khổ của tôi.
Thế giới mà bạn đang sống không được quyết định chủ yếu bằng những điều kiện và hoàn cảnh bên ngoài. Nó được quyết định bởi những suy nghĩ chiếm lĩnh tâm trí bạn theo thói quen.
Một chuỗi suy nghĩ lặp đi lặp lại, dù tốt hay xấu, không thể không tạo ra kết quả của nó lên tính cách và hoàn cảnh. Con người không thể trực tiếp lựa chọn hoàn cảnh của mình, nhưng anh ta có thể lựa chọn suy nghĩ của mình, và từ đó gián tiếp nhưng chắc chắn sẽ định hình hoàn cảnh.
Con người chỉ bắt đầu là con người khi anh ta ngừng than vãn và chửi rủa, và bắt đầu tìm kiếm thứ công lý ẩn sâu đang điều phối cuộc sống của mình. Và anh ta hướng tâm trí vào yếu tố điều phối đó, anh ta ngừng đổ tội cho người khác về tình cảnh của mình, và dựng mình đứng lên với những suy nghĩ mạnh mẽ và cao cả; ngừng vật lộn chống lại hoàn cảnh, và bắt đầu sử dụng chúng để hỗ trợ tiến bộ nhanh chóng của mình, và dùng chúng như một loại công cụ của thứ quyền năng và khả năng ẩn giấu bên trong anh ta.
Con người luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh. Tôi không tin vào hoàn cảnh. Trên thế giới này, những người tiến lên phía trước là những người đứng dậy đi tìm hoàn cảnh họ muốn, và nếu họ không tìm thấy nó, họ tạo ra nó.
Thái độ coi mình là nạn nhân làm suy yếu tiềm năng của con người. Bằng việc không chịu chấp nhận trách nhiệm cá nhân cho hoàn cảnh của mình, chúng ta làm suy giảm sức mạnh của ta để thay đổi chúng.