Có vẻ như sự không tin vào bản thân hình thành trong trí óc chúng ta mỗi khi chúng ta phạm lỗi hay không đạt được một sứ mệnh, và những sai lầm liên tiếp làm cho sự không tin chắc này lớn dần lên cho đến khi chúng ta nghi ngờ khả năng làm đúng điều gì đó của mình. Là con người, chúng ta là chủ nhân của những điều mỏng manh dễ vỡ, mỗi cái đó lại làm chúng ta lo âu và chán nản, và làm chúng ta nghi ngờ vào giá trị của mình. Chúng ta không phải là một cỗ máy chính xác như
máy móc
công nghiệp, chúng ta lo âu, khắc khoải, dễ bị rối tung và làm ầm lên. Nhưng chúng ta lại có khả năng thể hiện đáng ngạc nhiên.
Đừng đòi hỏi sự bảo đảm. Và đừng chờ đợi được cứu rỗi bởi bất cứ thứ gì, người nào,
máy móc
hay thư viện. Hãy tự cứu mình, và nếu bạn chết đuối, ít nhất bạn chết mà biết rằng mình đang tiến vào bờ.
Chúng ta phải học, phải cố gắng học nhiều. Không chịu khó học thì không tiến bộ được. Không tiến bộ là thoái bộ. Xã hội càng đi tới, công việc càng nhiều,
máy móc
càng tinh xảo. Mình không chịu học thì lạc hậu, mà lạc hậu là bị đào thải, tự mình đào thải mình...