Knowledge in the head and virtue in the heart, time devoted to study or business, instead of show and pleasure, are the way to be useful and consequently happy. Tri thức trong đầu và đạo đức trong tim, thời gian cống hiến để
nghiên cứu
và lao động thay vì hình thức và lạc thú, đó là cách để trở nên hữu dụng, và nhờ vậy, có được hạnh phúc.
Trước khi bạn nói, hãy lắng nghe. Trước khi bạn viết, hãy suy nghĩ. Trước khi bạn tiêu xài, hãy làm ra tiền. Trước khi bạn đầu tư, hãy
nghiên cứu
. Trước khi bạn phê bình, hãy đợi đến lúc phù hợp. Trước khi bạn nguyện cầu, hãy tha thứ. Trước khi bạn từ bỏ, hãy cố gắng. Trước khi bạn về hưu, hãy tiết kiệm. Trước khi bạn chết, hãy cho đi.
Người ta không chịu
nghiên cứu
, học hỏi cái vượt qua ngoài tốt xấu. Họ thường nói: “Tôi sẽ như thế này, tôi sẽ như thế kia.” Nhưng họ chẳng hề nói: “Tôi sẽ chẳng là gì cả bởi vì thật sự chẳng có tôi”. Đó là cái họ cần phải học mà họ không chịu học.
Nghiên cứu
chân lý (chính là si mê nó), nhận thức chân lý (chính là ở cùng với nó) và tin tưởng chân lý (chính là hưởng thụ nó) là mĩ đức cao nhất trong tính cách con người.
Một người trên con đường
nghiên cứu
khoa học đi đường vòng, phạm sai lầm hoàn toàn không phải là việc xấu, càng không phải là điều gì sỉ nhục, phải dũng cảm thừa nhận và sửa chữa sai lầm trong thực tế.
Người ta không chịu
nghiên cứu
, học hỏi cái vượt qua ngoài tốt xấu. Họ thường nói: "Tôi sẽ như thế này, tôi sẽ như thế kia." Nhưng họ chẳng hề nói: "Tôi sẽ chẳng là gì cả bởi vì thật sự chẳng có tôi". Đó là cái họ cần phải học mà họ không chịu học.
Ai đã
nghiên cứu
khoa học mà không đem áp dụng vào thực tế thì chẳng khác gì người ta đào mương mà không gieo trồng trên cánh đồng, hoặc gieo trồng mà không thu hoạch.
Nghiên cứu
sách vở không quan trọng lắm. Dĩ nhiên kinh điển là đúng nhưng không diễn đạt hết chân lý. Kinh điển là ngôn từ, chữ viết mà khả năng diễn đạt có giới hạn. Chẳng hạn như danh từ “sân hận” không thể diễn tả được trạng thái nóng nảy, giận hờn cũng như nghe tên một người khác với gặp được người ấy. Chỉ có kinh nghiệm của chính bạn mới đem lại đức tin thực sự.
Khoa học
nghiên cứu
; tôn giáo làm sáng tỏ. Khoa học cho con người kiến thức, thứ là sức mạnh; tôn giáo cho con người trí khôn, thứ là sự kiểm soát. Khoa học xử lý chủ yếu với dữ kiện thực tế; tôn giáo xử lý chủ yếu với giá trị. Khoa học và tôn giáo không đối địch nhau.