Không thể quan tâm nổi, vậy đừng quan tâm nữa.
Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa.
Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa.
Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.
Không phải là hay khi tất cả các ước muốn của chúng ta đều được thỏa mãn; qua ốm đau chúng ta nhận ra giá trị của sức khỏe, qua cái ác chúng ta nhận ra giá trị của cái thiện; qua đói khát chúng ta nhận ra giá trị của thức ăn; qua nỗ lực ráng sức, chúng ta nhận ra giá trị của nghỉ ngơi.
Nếu tôi có thể chia sẻ một suy nghĩ với ai đó thì tôi sẽ nói rằng: Đừng bao giờ
nghi ngờ
bản thân mình. Cho dù người đời có nói gì, cho dù đôi lúc bạn nghĩ gì đi nữa, đừng bao giờ
nghi ngờ
bản thân mình. Nếu bạn tin vào bản thân, bạn sẽ thành công nhiều hơn là thất bại. Người có niềm tin thầm lặng vào khả năng hoàn thành một sứ mệnh thì coi như sứ mệnh đó đã được hoàn thành một nửa rồi.
Failure is just a resting place. It is an opportunity to begin again more intelligently. Thất bại chỉ là một nơi nghỉ ngơi. Nó là một cơ hội để bắt đầu lại một cách thông minh hơn.
Có vẻ như sự không tin vào bản thân hình thành trong trí óc chúng ta mỗi khi chúng ta phạm lỗi hay không đạt được một sứ mệnh, và những sai lầm liên tiếp làm cho sự không tin chắc này lớn dần lên cho đến khi chúng ta
nghi ngờ
khả năng làm đúng điều gì đó của mình. Là con người, chúng ta là chủ nhân của những điều mỏng manh dễ vỡ, mỗi cái đó lại làm chúng ta lo âu và chán nản, và làm chúng ta
nghi ngờ
vào giá trị của mình. Chúng ta không phải là một cỗ máy chính xác như máy móc công nghiệp, chúng ta lo âu, khắc khoải, dễ bị rối tung và làm ầm lên. Nhưng chúng ta lại có khả năng thể hiện đáng ngạc nhiên.
It is not good for all our wishes to be filled; through sickness we recognize the value of health; through evil, the value of good; through hunger, the value of food; through exertion, the value of rest. Không phải là hay khi tất cả các ước muốn của chúng ta đều được thỏa mãn; qua ốm đau chúng ta nhận ra giá trị của sức khỏe, qua cái ác chúng ta nhận ra giá trị của cái thiện; qua đói khát chúng ta nhận ra giá trị của thức ăn; qua nỗ lực ráng sức, chúng ta nhận ra giá trị của nghỉ ngơi.
Chẳng có gì hay nếu mọi mong ước của chúng ta đều được mãn nguyện. Có đau ốm mới biết quý sức khỏe. Có cái ác mới biết quý cái thiện. Có bị đói mới biết quý thức ăn. Có nỗ lực vất vả mới biết thấy giá trị của sự nghỉ ngơi.
Sở thích không nhất định phải là những thứ hữu hình, ví dụ, lợi dụng thời gian nghỉ ngơi để làm tình nguyện hoặc làm thiện, giúp đỡ những người đang gặp khó khăn, như giặt quần áo, dọn dẹp vệ sinh,… đây không phải là sự tìm kiếm bên ngoài mà là sự cống hiến để bản thân tìm thấy sự thỏa mãn trong nội tâm. Khi nuôi dưỡng được sở thích giúp đỡ người khác cũng sẽ có ích cho sự tìm kiếm bình yên trong trái tim mình.
Chúng tôi làm việc trong bóng tối – chúng tôi làm điều mình có thể – chúng tôi trao đi điều mình có. Sự
nghi ngờ
của chúng tôi là đam mê, và đam mê của chúng tôi là nhiệm vụ. Phần còn lại là sự điên rồ của nghệ thuật.